Thứ Năm, 16 tháng 1, 2014

Hễ ngày nhàn rỗi...





HỄ NGÀY NHÀN RỖI...

Friedrich Holderlin [1770-1843]

Hễ ngày nhàn rỗi ra thăm đồng
Kẻ ấy quê mùa quen khuya sớm, Kìa
Nuối đêm nồng, chợt muôn chùm sáng rơi dìu dịu
Ơ ngày nắng, rì rầm sấm động xa xa
Con sông ì oạp mơn man dải bờ
Ơ mấy triền soi vời vời cỏ mượt
Ơ mưa dàn dạt rơi tự Thiên đàng
Một dải vườn nho lanh lánh tía
Mấy lùm rừng nhỏ đứng liu diu

Mây lành che chở muôn tầng lá
Dưới những tàng cây rợp, bóng thầy
Rờ rỡ nơi nơi chan chan nắng
Thiên nhiên tráng lệ quyền năng Người   
Đôi lúc như dường Mẹ ngủ say
Nơi đỉnh trời, nơi những tàng cây, nơi những đoàn người.
Kìa dáng vẻ thi nhân rười rượi,
Vắng Mẹ đơn côi, vẫn ngời ánh thần linh,
Bà vẫn đâu đây trong chốn thanh bình.

Đau đáu ta chờ, Kìa ngày đã rạng,
Ơ hời rờ rỡ Mẹ Linh thiêng, lời đã thấu
Ơ hời Người, trường cửu hơn mọi đời người
Ơ hời Người, vời vợi hơn mọi Thần linh Đông Đoài
Mẹ Thiên nhiên bừng tỉnh rền vang gầm Trời
Reo réo thinh không sùng sục vực đầy
Vần xoay đã định từ Hỗn độn bời bời
Ơ đê mê này, muôn vàn tạo vật
Luôn đổi thay.

Kìa lửa thắp bừng ánh mắt kẻ kia
Bóng hình sừng sững,
Chứng thêm cho công nghiệp cuộc đời
Lửa thắp sáng bừng hồn thi sỹ.
Muôn một đã qua, đã đến, khôn tường
Giờ gửi lại đây trọn vẹn bóng hình,
Ơi kẻ hân hoan cày những cánh đồng nuôi ta
Lớp lớp còn đây ngả bóng thời gian
Mãi sống tưng bừng sức mạnh thánh linh.
...

Người dịch: Hà Lập Nhân


WIE WENN AM FEIERTAGE...

Friedrich Holderlin [1770-1843]


Wie wenn am Feiertage, das Feld zu sehn
Ein Landmann geht, des Morgens, wenn
Aus hießer Nacht die kühlenden Blize fielen
Die ganze Zeit und fern noch tönet der Donner,
In sein Gestade wieder tritt der Strom,
Und frisch der Boden grünt
Und von des Himmels erfreuendem Reegen
Der Weinstok trauft und glänzend
In stiller Sonne stehn die Bäume des Haines:

So stehn sie unter günstiger Witterung
Sie die kein Meister allein, die wunderbar
Allgegenwärtig erzieht in leichtem Umfangen
Die mächtige, die göttlichschöne Natur.
Drum wenn zu schlafen sie scheint zu Zeiten des Jahrs
Am Himmel oder unter den Pflanzen oder den Volkern
So trauert der Dichter Angesicht auch,
Sie scheinen allein zu seyn, doch ahnen sie immer.
Denn ahnend ruhet sie selbst auch.

Jezt aber tagts! Ich harrt und sah es kommen,
Und was ich sah, das Heilige sei mein Wort.
Denn sie, sie selbst, die älter denn die Zeiten
Und über die Götter des Abends und Orients ist,
Die Natur ist jezt mit Waffenklang erwacht,
Und hoch vom Aether bis zum Abgrund nieder
Nach vestem Geseze, wie einst, aus heiligem Chaos gezeugt,
Fühlt neu die Begeisterung sich,
Die Allerschaffende wieder.

Und wie im Aug' ein Feuer dem Manne glänzt,
Wenn hohes er entwarf; so ist
Von neuem an den Zeichen, den Thaten der Welt jezt
Ein Feuer angezündet in Seelen der Dichter.
Und was zuvor geschah, doch kaum gefühlt,
Ist offenbar erst jezt,
Und die uns lächelnd den Aker gebauet,
In Knechtsgestalt, sie sind erkannt,
Die Allebendigen, die Kräfte der Götter.
...


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét