Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

Hậu hiện đại



HẬU HIỆN ĐẠI

James Galvin [1951-]

Bức hình ngôi sao Rita Hayworth đã được viền
Vào bom thiêu trụi Hiroshima
Nước mắt rơi nhàm tôi khóc các Avant-gardes
Hời trông chỉ ngựa ô về.

Vì thế giật vàm khựng trước hàng rào.
Vì thế roi, đinh thúc.
Đấy cần biểu đạt phản thùng.
Xá tội cho ta.

Bờm tung, đuôi vồng
Mắt mắt
Lao ngược gió đồng khô khắt
Dịu dàng

Lũ ấy cõi này lẫn cả cõi kia xá tội cho ta.
Này nhé: khin khít từng cơn gió nổi kìa.
Hệt lũ trò hư chợt thầy bước đến
Lùm bạch dương xô nhau rung lá xạc xào

Thu vẫn còn đây.
Những dãy đồi bừng trong dải sáng xanh.
Lẫn lộn vật dùng
Cứu hủy diệt thế gian

Bởi tay thảm họa.
Ngựa nước đại cập cổng, kìm cương.
Hạ mã
Biết kẻ kia chăng?

Người dịch: Hà Lập Nhân
 

POST-MODERNISM

James Galvin [1951-]

A pinup of Rita Hayworth was taped
To the bomb that fell on Hiroshima.
The Avant-garde makes me weep with boredom.
Horses are wishes, especially dark ones.

That's why twitches and fences.
That's why switches and spurs.
That's why the idiom of betrayal.
They forgive us.

Their windswayed manes and tails,
Their eyes,
Affront the winterscrubbed prairie
With gentleness.

They live in both worlds and forgive us.
I'll give you a hint: the wind in fits and starts.
Like schoolchildren when the teacher walks in,
The aspens jostle for their places

And fall still.
A delirium of ridges breaks in a blue streak:
A confusion of means
Saved from annihilation

By catastrophe.
A horse gallops up to the gate and stops.
The rider dismounts.
Do I know him?



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét