Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

Ngày lạ




Ngày lạ

Hà Lập Nhân

ngày lạ
vắng gió
lũ chim trên lùm cây bên phố
xoãi chân ngủ quên
xòe vài lông cánh đỏ
phẩy nhẹ những đốm mắt ướt đen tròn
chớp chậm
lắc chiếc mỏ thon mép vàng
thoang thoảng hót khẽ một giấc mơ buổi sáng
mấy tia nắng gầy lách cánh tay dài
qua khe cửa ném vài bông sắc trắng
đùa chiếc gương trên bức tường hồng nhạt
rủ nhau chum chúm miệng cười

ngày lạ
nắng khan soi tỏ gương mặt dấu vực sâu
trong những nét trẻ thơ
phơn phớt hồng
mắt long lanh thở nhẹ khẽ rung mấy quầng sáng mơ hồ
môi tươi lơ đãng cười
ngước nhìn trời
hái vài ánh sao còn vương sương lạnh
xòe bàn tay nhỏ vài ngón hồng
sải mấy gang đo đoạn đường đã kịp bước qua
mấy hoang mạc
những luồng cuộn xoáy mặt trời đỏ ối
thét gào khản giọng

ngày lạ
sợi sợi bị cói tở dài
tòng teng mấy ngày
ong óng mấy đời
dìn dịn âm ba không lời
kẻ tiên tri tóc xõa
ngả ngốn qầng qầng mây đỏ
khầng khậc từng cơn gió cười
khung cửi thời gian
lách cách
dệt cánh đồng mây bời bời  
từng nhịp cánh
gọi mời
bay đi

ngày lạ
những dãy phố vắng dài
đóng cửa
đèn vụt tắt
đêm ngã sóng xoài
mấy dải sương lạnh ùa về
những nắm tay bông trắng muốt gõ liên hồi
ngàn con mắt
đêm vắng sao khe khẽ ru người xưa
những giấc mộng hoài  
ai còn nhớ bên kia
đã lặng lẽ trôi qua
biết mấy cuộc đời nợ nần dang dở
ngày lạ nghe từng nhịp cười dài
sóng vỗ liên hồi
gọi mời bước
chân đi


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét