Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015

Khóc trước nhà hát lớn



Khóc trước nhà hát lớn

Hà Lập Nhân

một đứa trai ba mươi hai tuổi mặc quần wrangler cũ ống bó
vải bông thô nâu khoác chiếc áo nâu tóc xanh rũ rượi
chân tay gầy ngẳng bụng bẹp mắt buồn ngày ngày vác sách đi thi
có người chị xanh mắt to mi rợp tóc rêu lướt thướt
thương tình mỗi sáng đi đưa mỗi chiều đến đón
nắng mai rười rượi bóng người chị xanh đứng đợi bên cầu
đôi vai xương xương vương vệt khăn xanh nhẹ làn khói thoảng

vài bông nắng vờn mấy lọn tóc xanh lất phất đùa trong gió sớm
một dải đời xanh lướt thướt theo rêu mườn mượt ngòi biếc bích câu
mấy ngón tay thon nhẹ gạt mấy vệt tóc xõa ngang ánh cười xanh rượi
đưa bàn tay mềm khẽ chạm sửa chiếc cổ áo gã nhàu trong hơi thở dịu
dải mây bông trắng xốp vờn qua mấy tàng lá sao đen xanh ngát trên đầu
vài con chim nhỏ vụt bay khỏi tổ líu lo đón chào ngày lạ
mấy đôi cánh xanh nhấp nhoáng lao nhanh về phía lưng trời

hun hút cuối đường gươm dài lóe sáng dáng người thầy trắng
tóc trắng mày trắng bộ complete trắng chân đi hài trắng
một vầng trán trắng vần vũ tóc mây bay trắng rợp trời
một đàn hạc trắng chập chờn đập cánh nhẹ bước theo thầy
một quản bút dài một chiếc tráp con gỗ đàn hương trắng
giọng thầy xõa trắng tay gầy vung lên vài tia sét trắng
gã học trò nâu quần wrangler cũ mặt mày ngời sáng dảo bước theo thầy 

một ngày lạ kia gã học trò nâu quần wrangler cũ
quên người chị xanh đứng đợi bên cầu quên dòng nước xanh
quên đề bài khó quên thầy nâng niu tuốt gươm sáng lòa đâm chiếc bụng gầy
những dòng máu nâu rỉ theo ngòi biếc róc rách bích câu
những dải rêu mềm đồng thanh bắt nhịp ca bài bích câu
bóng người chị xanh bóng người thầy trắng hòa vào nước biếc bích câu
chiều chiều một kẻ quần wrangler cũ đứng khóc trước nhà hát lớn 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét