Thứ Ba, 23 tháng 6, 2015

Siren ngồi bên ghềnh đá



Siren ngồi bên ghềnh đá

Hà Lập Nhân

siren mắt biếc ngực gầy môi thơm tay lạnh giọng gió thoảng
ham vui quên đường về vài vệt nước mắt rớt lanh canh quanh chiếc cổ gầy
ánh mắt lấp lánh tóc rêu loang loáng khe khẽ nhoẻn cười 
vệt sóng miên man xoãi dài cồn cát xoa nhẹ đôi bàn chân nhỏ không giày
tênh tênh nhón gót tránh từng ngọn sóng thủy tinh tung bọt biếc xanh

một ngày tháng ba một kẻ không nhà mặt buồn miệng ngậm đóa phăng phớt tím
xoài chân trên dải cát vàng cầm nhành phăng khua nước gọi mưa
mấy đám mây xám thương tình lượn bay vần vũ vài làn sét chớp sáng lòa
nhíu mày thương siren thương biển mặn một mình côi cút
đổ mưa không một chút ngừng mưa dầm dề trải mướt đồng rêu óng ả  

mặt trời xoãi tay ngàn tia nắng gầy nhẹ lướt trên mặt biển sáng
bên ghềnh đá thẫm những lùm bìm bìm hoa tím xõa dài tóc mây bời bời
vài bọng ong tháng ba vi vu quanh bà ong chúa cặm cụi kết bầy
siren mắt ngời vung đôi tay lạnh mỏng tang cặp cánh ánh màu hổ phách 
khe khẽ mỉm cười vun vút lao theo bầy ong về mấy đồi hoa tít tắp ven trời

kìa kẻ không nhà miệng ngậm nhành phăng cọng dài màu hoa phớt tím
tay gầy giang rộng đập cánh chân gầy nhún nhảy lấy nhịp tung vài bọt sóng
áo cánh lụa vàng lơ thơ nhẹ bẫng phần phật nhấc kẻ không nhà vút bay
một làn gió thoảng vương chút phấn ong vàng ánh phơn phớt hương tóc siren
một chiếc dày nâu bay vèo trong gió chao chao rớt xuống làn nước biếc

siren ngồi bên ghềnh đá mấy ngón tay gạt nhẹ vài lọn tóc xòa vờn che mắt rợp
vẫy kẻ không nhà ngậm nhành hoa phăng phớt tím nhè nhẹ đỗ xuống bên mình
một ngày một tháng một năm cả một đời người lắng nghe giọng ca lảnh lót
siren lặng lẽ ngồi bên ghềnh đá đưa tay vuốt nhẹ nhành phăng phớt tím
bên tai thoang thoảng tiếng kẻ không nhà ời ời hời gọi dưới làn nước xanh   




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét