Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

Âm vị học lịch sử cấu trúc: Các hệ thống trong sự thay đổi phân đoạn



Âm vị học lịch sử cấu trúc: Các hệ thống trong sự thay đổi phân đoạn

Joseph  Salmons  &  Patrick  Honeybone

Người dịch: Hà Hữu Nga

1. Giới thiệu

Mặc dù
cấu trúc luận” đôi khi được coi là một giai đoạn đã kết thúc trong lịch sử phát triển của ngôn ngữ học, các ý tưởng trung tâm của âm vị học cấu trúc vẫn là nền tảng tư duy cơ bản trong âm vị học lịch sử đến một mức độ nào đó không phải luôn luôn được công nhận; các ý tưởng đó cũng tạo hình những ý tưởng trong các lĩnh vực liên minh của âm vị học chính thức cũng như sự biến đổi ngôn ngữ và thay đổi nói chung. Theo tinh thần đó, ở đây, chúng tôi phân biệt được đây giữa cấu trúc luận cổ điển (hoặc 'Cấu trúc luận theo nghĩa hẹp'), bằng cách đó chúng tôi muốn nói đến một nhóm các khuôn khổ lý thuyết đã được phát triển ở châu Âu và Mỹ một cách rộng rãi trong nửa đầu của thế kỷ XX, và 'Cấu trúc luận theo nghĩa rộng, vẫn tiếp tục phát triển trong âm vị học hiện nay. Một số ý tưởng phát triển trong cấu trúc cổ điển đã được đưa vào “lý thuyết "âm vị học cơ bản- các khái niệm đôi khi được coi là lý thuyết-trung tính. Kiparsky (2014: 81) đưa ra một quan điểm tương tự, thu hút sự quan tâm đến “hành lý cấu trúc luận không được xem xét của ngôn ngữ học lịch sử, bao gồm cả các quy trình từ dưới lên và tập trung vào việc nghe lầm như nguồn gốc của sự thay đổi.

Trước khi tiếp tục, cần minh định bối cảnh. 'Cấu trúc luận' có một phổ cực kỳ rắc rối của các liên tưởng với những ý tưởng đặc biệt, các phương pháp tiếp cận và lý thuyết trong ngôn ngữ học và các lĩnh vực khác, không phải tất cả trong số đó sẽ có liên quan, hoặc thảo luận, ở đây (xem Dosse 1991, Jackson năm 1991 và Dresher 1999). Jakobson (1929: 11) có lẽ là người đầu tiên sử dụng thuật ngữ "cấu trúc luận" trong ngôn ngữ học (Percival 2011), viết: "Bất kỳ một tập hợp hiện tượng nào được khoa học hiện đại nghiên cứu đều không được xử lý như một tích tụ cơ giới, mà phải như một tổng thể cấu trúc, và nhiệm vụ cơ bản là phải khai mở cái bên trong, xem có phải đó là các quy luật tĩnh tại hay phát triển của hệ thống này. Trọng tâm nhấn mạnh của Jakobson rõ ràng là về khái niệm hệ thống, tùy thuộc vào “các quy luật” ngôn ngữ (những gì chúng ta có thể gọi là các “Nguyên tắc). Vấn đề còn là ở chỗ phép phân tích đồng đại và lịch đại ('tĩnh' và “phát triển”) có thể được kết hợp lại với nhau như một cách để nhận thức cái tổng thể. Gần đây hơn, mục từ từ điển của Trask (2000: 326) đã đem đến một điểm khởi đầu cho việc áp dụng các tư tưởng đó vào phân tích lịch đại:

giải thích cấu trúc về sự thay đổi: là bất kỳ đề xuất nào để giải thích cho sự thay đổi ngôn ngữ trong khuôn khổ các yêu cầu của một hệ thống ngôn ngữ học. Các phương pháp tiếp cận như vậy thường được đề xuất gắn liền với âm vị học; chẳng hạn, người ta bảo lưu ý kiến cho rằng các hệ thống âm vị có xu hướng đối xứng, do đó các lỗ hổng trong thức ấy được lấp đầy trong khi các âm vị “phá hỏng” tính đối xứng lại có xu hướng bị mất. Một ví dụ điển hình các phụ âm xát trong tiếng Anh: Tiếng Anh cổ chỉ / f θ s ʃ x /, nhưng việc có được / v / / ʒ / bằng cách vay mượn từ tiếng Pháp được cho là do việc đưa / ð / vào đối tác / θ /, mặc dù trách nhiệm chức năng của sự tương phản là tối thiểu, / x / được cho là biến mất bởi vì nó không có đối tác hữu thanh.

Điều này làm nổi bật các vấn đề cấu trúc trung tâm: vai trò của bản thân hệ thống, tính đối xứng trong phạm vi hệ thống (một đặc tính âm vị học), và thực tế là các hệ thống liên quan lại chính các hệ thống của những tương phản. dụ trên đã minh họa cho hai cơ chế thay đổi chính có thể tạo ra sự đối xứng, sự chia tách và sự mất đi. Đồng thời, rõ rang nó cho phép các mô thức cấu trúc đôi khi phải được gắn kết với các xem xét xã hội (mặc dù hai lĩnh vực này thường tách biệt nhau), ở đây chính là tiếp xúc ngôn ngữ. Quan trọng nhất là, khi Trask cho thấy với việc sử dụng lặp đi lặp lại 'được cho là', thì việc xem xét cẩn thận các dữ liệu có thể cho thấy một sắc thái hình ảnh hơn: các phụ âm xát hữu thanh tương phản của tiếng Anh, như / v /, được phát triển từ một loạt nguồn khác nhau, bao gồm cả một số có nguồn gốc nội sinh tiếng Anh (xem, ví dụ, Minkova 2011), và minh họa của Trask nêu bật một số sắc thái tương phản trước hết có thể phát triển trong các môi trường rất hạn chế, và sau đó lan sang các môi trường khác.

2. Lịch sử âm vị học lịch sử cấu trúc

Nhịp độ tiến triển  Các nghiên cứu định tính của Lass (trong tập này) và thảo luận của Minkova (trong tập này), việc viết chữ cái có thể được xem như là một loại thừa nhận vai trò của sự tương phản trong các danh mục ngữ âm học đoạn tính, đến mức là sự phát triển của các bảng chữ cái hoặc các hệ thống viết tương tự các hành vi phân tích âm vị học cấu trúc theo nghĩa sơ bộ. Tuy nhiên khác xa với âm vị học phân tiết, đã phát triển đầy đủ như một bộ môn chỉ trong thế kỷ XX (Fischer-Jørgensen 1975, Anderson 1985). Trước thế kỷ XX chủ yếu mới một bộ môn “ngữ âm-âm vị học hợp nhất chỉ phát triển một thời điểm nhất định ở vài nơi, và chắc chắn liên quan đến việc xem xét các ý tưởng âm vị học, nhưng phần lớn là cung cấp các yếu tố tiền thân không có kết nối cho tư tưởng cấu trúc luận.

Một số công trình cuối thế kỷ XIX của các nhà Tân Ngữ pháp có lẽ bây giờ được xem mô tả ngữ âm tinh vi, nhưng các khía cạnh khác trong công trình của họ lại rõ ràng về ngữ âm, khi họ xem xét cấu trúc âm tiết, độ vang và một số khía cạnh khác của tương phản chẳng hạn. Như Murray (trong số này) cho thấy, trong thế kỷ đó cũng đã sự công nhận bước đầu về vai trò của hệ thống âm vị trong việc tổ chức ngôn ngữ (và trong xây dung mô thức của sự thay đổi). Âm vị học "tự trị" đủ lông đủ cánh (tự trị, đó là, từ ngữ âm học) đã phát triển manh trong bối cảnh công trình lịch sử lịch sử của thế kỷ XIX ấy (Murray, tập này, và đặc biệt là Morpurgo Davies 1997). Cuối  thế kỷ này cũng chứng kiến ​​những dấu hiệu sớm nhất (trong kỷ nguyên hiện đại) của các công trình tập trung vào cấu trúc âm vị học đồng đại, chẳng hạn như Kruszewski (1881) và Baudouin de Courtenay (1895), hoặc ít nhất cũng đã công nhận vai trò của tương phản trong cách phiên âm, như Sweet (năm 1877).

Saussure (1916) nhấn mạnh khả năng của ngôn ngữ học trong việc tập trung vào tổ chức ngôn ngữ đồng đại, cũng như cách tiếp cận lịch đại. Cả ông và hai tác giả Trubetzkoy và Jakobson thường được coi là các cha đẻ thực sự của âm vị học - Hai nhà ngôn ngữ học đó luôn tự nhận là môn đệ của Saussure, đã được đào tạo trong theo tư tưởng Tân Ngữ pháp. Các nhà tư tưởng cấu trúc luận sớm ấy đã đắm mình trong dữ liệu lịch sử, nhưng vẫn đang tìm kiếm các nguyên tắc ngôn ngữ đồng đại. Vì vậy không có gì ngạc nhiên khi các tưởng được phát triển trong thời kỳ này đã trở thành trung tâm trong âm vị học lịch sử nói chung. Trubetzkoy (ví dụ, 1939), Jakobson (ví dụ, năm 1931, 1941), và những người khác kết nối với Trường phái Ngôn ngữ học Prague trong những năm 1920 và 1930, vì vậy đã duy trì và phát triển các ý tưởng về độ tương phản và tính hệ thống đã được phát triển trong các công trình trước đó. Trong khi có những liên tục, thì cũng có các đứt gãy với quá khứ: Anderson (1985: 173) viết rằng đổi mới thực sự trong lý thuyết âm vị học cấu trúc [...] Là quan điểm cho rằng tập hợp các âm vị [...] trong một ngôn ngữ nhất định tạo thành một hệ thống với một tổ chức nội tại quan trọng. Các nhà cấu trúc luận đầu tiên đều có tính cách mạng trong việc lập ra một chương trình nghiên cứu làm cho các ý tưởng này trở thành trọng tâm khảo sát bền vững. Chính điều đó đã tạo hình nên cấu trúc luận châu Âu trong nửa đầu thế kỷ XX, cả hai tác động ảnh hưởng và chịu ảnh hưởng bởi những người đã phát triển Cấu trúc luận Mỹ, chẳng hạn như Bloomfield (1933). Những trường phái cấu trúc luận này khác nhau, nhưng cũng chia sẻ nhiều điểm tương đồng: cả hai đều làm việc với một sự khác biệt dứt khoát giữa những gì được gọi là âm vị học cơ bản và âm vị học bề mặt (các cấp độ ‘phonemic’ và 'allophonic', cùng với sự công nhận các phân tích âm vị học hình thái), và cả hai đều phát triển một cách rõ ràng quan niệm ngôn ngữ bao gồm các hệ thống phân đoạn. Điều đó cho phép các nhà cấu trúc luận cổ điển dứt khoát tập trung vào mức độ mà những thay đổi về âm vị học ảnh hưởng đến số lượng và tính chất của các tương phản tồn tại trong một hệ thống âm vị học, và xem xét tính tương  liên của cả sự thay đổi: thay đổi đương thời và thay đổi tiếp diễn, dẫn đến thừa nhận rằng các thay đổi phân tiết có thể (nhưng không cần) liên quan đến các chia tách hoặc hợp nhất phân tiết / âm vị. Fox (trong tập này) và Gordon (trong tập này) cho thấy tầm quan trọng của sự hiểu biết về các chia tách, hợp nhất có thể được và Kiparsky (trong tập này) khám phá một rắc rối của khái niệm  chia tách (xem bên dưới). Các công trình từ năm 1940 cho đến năm 1960 đã tạo dựng những hiểu biết cơ bản về các hệ mẫu [paradigm] có thể được mô tả như là các hệ mẫu cấu trúc luận theo cả nghĩa rộng và nghĩa hẹp. Ví dụ, Martinet (1955) đã có công nhận ra các cách thức trong đó việc duy trì sự tương phản có thể được nhìn nhận là đóng vai trò trong sự thay đổi âm vị theo mô thức các thay đổi chuỗi (xem Gordon, tập này, và mục 3.3 dưới đây), Hockett (1955) chuyên tập trung vào các nguyên tắc đối xứng và nguyên tắc tổ chức các hệ thống phân tiết, và Hoenigswald (1960) cô đọng và hệ thống hóa các ý tưởng về việc hợp nhất và chia tách lịch đại, bằng cách phân biệt giữa chia tách với sát nhập (mà ông gọi là 'chia tách chính yếu') và không có sát nhập ('chia tách thứ yếu'), những ý tưởng khác (xem Phần 3.2, bên dưới).

Các nhà cấu trúc luận châu Âu "phát hiện" cấu trúc đối xứng như một nguyên tắc tổ chức hệ thống. Như Fischer - Jørgensen (1975: 33) lưu ý, có một giả định ngầm về cấu trúc đối xứng trong thảo luận về hệ thống nguyên âm của Trubetzkoy (1939), và ý tưởng ấy đã được tuyên bố công khai trong các công trình cấu trúc luận sau này, có lẽ đạt đỉnh điểm trong Martinet (1955). Chẳng hạn, Trubetzkoy (1939) cho rằng hệ thống nguyên âm có xu hướng có số lượng phân đoạn bằng nhau một số lượng nhỏ của các cấp độ, với các mức độ khoảng cách tương đương trong không gian âm vị giữa chúng. Các hệ thống nguyên âm thường có hình tam giác hoặc tứ giác, và "đến nay phần lớn các ngôn ngữ có các hệ thống nguyên âm ba cấp độ'(1939: 107), như trong Hình (1). Các kết quả quan sát này dựa vào việc khát sát về loại hình học sớm (xem Kümmel, trong tập này, để biết thêm về vai trò của loại hình học trong âm vị học). Ở đây, khoảng cách giữa các biểu tượng được thích nghi ở mức độ nhỏ và các sơ đồ nguyên âm được đảo ngược cho phù hợp với thực tế hiện nay, bằng việc duy trì các biểu tượng của Trubetzkoy (và một số vấn đề thảo luận ở đây được mượn từ Honeybone 2010).

Hình 1:
i       u                i       u
e      o                e      o
    a                    ӓ      a

Điều này có nghĩa là cấu trúc đối xứng là phổ biến nhất theo trục dọc ở các hệ thống nguyên âm - vì nó tồn tại trong cả hai hệ thống hình tam giác và tứ giác - và chỉ có các hệ thống hình tứ giác mới đặc trưng cho cấu trúc đối xứng theo trục ngang. Do đó, kỳ vọng cơ bản của tính đối xứng trong hệ thống phân đoạn đòi hỏi các đơn vị cấu trúc đối xứng trong mỗi khe âm vị học được cung cấp bởi hệ thống của ngôn ngữ (trong khuôn khổ chiều cao và chiều sâu cho các nguyên âm, và các đặc điểm thanh quản cũng như vị trí phân đoạn cho các phụ âm tắc, chẳng hạn). Các nhà cấu trúc luận cũng tìm cách giải thích lý do tại sao cấu trúc đối xứng lại có thể hướng dẫn cấu trúc của các danh mục phân đoạn; một phần những ý tưởng phù hợp với quan niệm về tính rõ ràng, được thảo luận dưới đây. Từ đây nó là không có bước nhảy vọt thực sự nào để cho rằng việc nỗ lực dành cho cấu trúc đối xứng trong ngôn ngữ là có liên quan đến cách tiếp cận lịch đại cũng như đồng đại, một giả định cơ bản trong trích dẫn Trask trên. Cấu trúc đối xứng cung cấp những gì đã được cho các mô tả thuần túy về âm vị học và, thậm chí, là các giải thích về sự thay đổi ngữ âm. Loại giải thích này tập trung trực tiếp vào các khảo sát có tính hệ thống và vì thế nó là 'phi xã hội' - bỏ qua bất kỳ động lực xã hội nào đối với quá trình thay đổi, vì vậy cần phải lưu ý rằng các ý tưởng được xem xét ở đây đều hướng vào việc nhận thức biến đổi nội sinh -bỏ qua ngoại sinh. Nó mang lại cho cấu trúc âm vị học đồng đại một vai trò nhằm nhận thức biến đổi âm vị học theo cách thức được Kiparsky (2006, và Bermudez-Otero, trong tập này) mô tả là 'hiện tượng kép'. Giai đoạn phát triển các ý tưởng này đã tạo hình nên đỉnh cao của cấu trúc luận cổ điển, theo nghĩa hẹp. Những ý tưởng này, và quan niệm cho rằng các mối tương quan âm vị học có thể thay đổi - không (chỉ) các âm thanh và các âm vị, đã tạo dựng cơ sở cho việc nhận thức chuẩn mực về cách thức vận hành âm vị học, gắn liền với một số giả định khác; đối với một số người, các giả định này bao gồm cả các quan niệm cho rằng các đơn vị âm vị cần phải được hiểu như là các yếu tố được đặc trưng bởi những khác biệt tồn tại giữa chúng các đơn vị khác trong một hệ thống, hoặc mối quan hệ giữa các cấp độ âm vị phải là tương ứng một - một, cấm chồng lắp âm vị. Hạng mục vật lý như nhau có thể có các đặc trưng và hành vi phân nhánh âm vị học mạnh mẽ theo bản chất của các hạng mục khác hiện diện trong một hệ thống âm vị học, và các biến đổi của một hạng mục có thể gây ra bởi môi trường phân đoạn hoặc bởi các thuộc tính hệ thống. Có sự khác biệt giữa các trường phái cấu trúc luận châu Âu và Mỹ (Fischer-Jørgensen 1975, Anderson 1985), nhưng động lực cơ bản - tập trung vào sự tương phản âm vị học các hệ thống âm vị học là có tính quyết định để hiểu được âm vị học - chính là trung tâm của sự phát triển các cách nhận thức hiện đại về âm vị học, và sự thay đổi âm vị học.

Người ta tin tưởng phổ biến (Bromberger & Halle năm 1989, Anderson 1985) rằng sự nổi lên của âm vị học tạo sinh, sau Halle (1959) và Chomsky & Halle (1968), đã liên quan đến sự chuyển đổi hệ mẫu cơ bản. Đã có những đứt gãy chủ yếu với cấu trúc luận cổ điển, chẳng hạn như đã có sự quan tâm dứt khoát đối với mối liên quan giữa âm vị học hình thái âm vị học cấp độ thấp / hậu ngữ vựng, bao gồm các dẫn xuất dài, và tập trung chủ yếu vào môi trường âm vị học tuyến tính trong đó xuất hiện các phân đoạn, không phải chủ yếu vào vị trí của các phân đoạn đó trong một hệ thống, nhưng cũng có tính liên tục đáng kể (Goldsmith 2008, Scheer 2011). Những sai lầm chết người hay được trích dẫn nhất của cấu trúc luận thường ít nhắm trực tiếp vào cơ cấu âm vị học của nó (vẫn có thể thấy một số người còn sử dụng), so với sự gắn kết của nó với tâm lý học hành vi, định hướng phân loại và thiếu các cam kết đầy đủ với cú pháp.

Trong khi vai trò của các hệ thống phân đoạn trong việc dẫn dặt âm vị học đã không còn là vấn đề trong tâm nữa, thì sự tương phản vẫn rất quan trọng (nếu được biến đổi để nhận ra rằng sự tương phản bề mặt không nhất thiết phải hàm ẩn sự tương phản cơ bản), và các phân tích ngôn ngữ bằng các chất liệu tạo sinh vẫn giả định rằng một ngôn ngữ đã xác định các kho dữ liệu phân đoạn. Các công trình nghiên cứu lịch đại của thời kỳ này, ngay cả khi chịu ảnh hưởng bởi những ý tưởng tạo sinh, có thể vẫn xem xét các tác động của những thay đổi đối với các hệ thống phân đoạn, chẳng hạn như hợp nhất và chia tách. Hơn nữa, quan niệm cho rằng các cấu trúc này không được ưa thích vì tính chất máy móc âm vị học có cội rễ sâu xa tự neo sâu trong chính lý thuyết sinh sản. Ví dụ, Chomsky Và Halle (1968: 401-2) cho rằng một hệ thống nguyên âm như trong Hình 2:

              Hình 2

             i       u            
             e      o            
                                                   a                      

thì tự nhiên hơn, theo một ý nghĩa quan trọng nào đó, so với như trong Hình 3, xung đột với các kỳ vọng tính rõ ràng (ví dụ, không hệ thống nào có thể có các nguyên âm được làm tròn phía trước nếu nó cũng không có các nguyên âm không được làm tròn ở phía trước).

              Hình 3

                                         ü       ɨ 
                                                  ʌ 
                                         ɔe     a       

Điều này kết nối tư tưởng tạo sinh với các kỳ vọng cấu trúc luận  về tính không rõ rang về trật tự, cấu trúc đối xứng trong hệ thống phân đoạn. Goldsmith và Laks (có vẻ) lập luận chống lại điều này, một cách đúng đắn rằng, các phân đoạn "mới" có thể được giả định một cách khinh suất trong mô hình này mà không lo nhiều về hậu quả của chúng đối với hệ thống âm vị học, do đó Chomsky và Halle có thể xem xét đề xuất /kw/ cho tiếng Anh để giải thích cho một số thay thế âm vị học hình thái, mà không phải lập tức lo lắng nếu điều này cũng hàm ý là một nhu cầu cho /ɡw/. Nhưng điều đó không có nghĩa là sự khước từ toàn bộ các mối quan tâm cấu trúc luận: trên chính trang đó (tr.150) họ xem xét /kw/, Chomsky và Halle cũng viết rằng [] í định đề các phụ âm đôichúng tôi điền vào một khoảng trống trong các cấu trúc cơ bản (một khoảng trống âm vị) và mở rộng cấu trúc đối xứng của hệ thống các mục từ vựng.

Theo các nghĩa này, chúng ta thấy một sự tiếp nối của những ý tưởng cấu trúc luận cơ bản sau sự sụp đổ của cấu trúc luận cổ điển trong những năm 1960 và 1970. Trong khi cấu trúc luận nghĩa hẹp đã suy tàn, thì cấu trúc luận nghĩa rộng vẫn tiếp tục tồn tại, các cách tiếp cận tạo sinh có thể được xem như là cấu trúc luận theo nghĩa rộng nhất của khái niệm đó. Dresher (trong tập này) xem xét một cách tiếp cận dựa trên quy tắc hiện tại đối với sự thay đổi âm vị học, loại cơ bản tương thích với âm vị học tạo sinh cổ điển. Ông cho thấy những ý tưởng như vậy có thể được kết hợp công khai với các ý tưởng cấu trúc luận ràng hơn khi đặt tầm quan trọng đáng kể của việc diễn giải vào hệ thống phân cấp tương phản của các đặc điểm âm vị học. Các đặc điểm là một thừa kế rõ ràng từ cấu trúc luận theo nghĩa hẹp. Trubetzkoy (1939) đã xem xét những “đối lập” giữa các phân đoạn, khi gợi lên ý tưởng cho rằng chúng được đặc trưng bởi các mối quan hệ gia nhập vào các ngôn ngữ, gắn chặt với quan điểm cho rằng các đơn vị âm vị học nên được hiểu là tập hợp các khác biệt giữa chúng và các đơn vị khác trong một hệ thống. Jakobson đã phát triển các ý tưởng này (ví dụ như Jakobson, Fant và Halle 1952) để cung cấp cơ sở cho lý thuyết phân biệt đặc điểm đương đại, bằng cách phát triển một tập hợp nhỏ các đặc điểm ngôn ngữ-phổ quát, có sự tồn tại độc lập của các phân đoạn mà họ tạo nên, như các phân khúc “khối lắp ghép xây nhà” vậy. Do đó, việc sử dụng lý thuyết các đặc tính các công trình đương đại về âm vị học phân tiết cũng có thể được xem là sự tiếp nối của những ý tưởng cấu trúc luận theo nghĩa rộng (xem Purnell & Raimy, tập này, về việc ứng dụng lý thuyết các đặc điểm vào việc diễn giải thay đổi âm vị học).
__________________________

Nguồn: Joseph  Salmons &  Patrick  Honeybone. (Bản điện tử, ghi là sẽ xuất bản vào năm 2015) Structuralist  Historical  Phonology:  Systems  in  Segmental  Change. The Oxford Hand book of the Historical Phonology. Oxford: Oxford University Press.    

References  

Anderson, Stephen R. (1985). Phonology in the Twentieth Century. Chicago: University of Chicago  Press.  
Anderson, John & Colin Ewen (1987). Principles of Dependency Phonology. Cambridge: Cambridge University  Press.  
Anderson, John & Charles Jones (1974). ‘Three theses concerning phonological representations’. Journal  of  Linguistics,  10:  1–26.
Baudouin de Courtenay, Jan (1895). Versuch einer Theorie phonetischer Alternationen: ein Kapitel aus der Psychophonetik. Straßburg: Trübner. Translated as: (1972), ‘An attempt at a theory of phonetic alternations’, in Edward Stankiewicz (ed.), A Baudouin de Courtenay Anthology: the Beginnings of Structural Linguistics.  Bloomington:  Indiana  University  Press,  144–212.  
Benson, Erica J., Michael J. Fox & Jared Balkman (2011). The bag that Scott bought: The low vowels in northwest Wisconsin.  American Speech 86(3): 271–311.
Blevins, Juliette (2004). Evolutionary Phonology: the Emergence of Sound Patterns. Cambridge: Cambridge University Press.
Bloomfield, Leonard (1933). Language. New York: Holt, Rinehart and Winston.
Blust, Robert (2012). ‘Primary split revisited.’ Diachronica 29: 129–38. 
Boer, Bart de (2001). The Origins of  Vowel Systems. Oxford: Oxford University Press. 
Botma, Bert (2004). Phonological Aspects of Nasality: an Element -­ Based Dependency Approach. PhD, University of Amsterdam.
Bromberger, Sylvain & Morris Halle (1989). ‘Why phonology is different.’ Linguistic Inquiry 20: 1–70.
Bybee, Joan (2001). Phonology and Language Use. Cambridge: Cambridge University Press.    
Carr, Philip, Jacques Durand & Colin Ewen. (eds.) (2005). Headhood, Elements, Specification and Contrastivity. Amsterdam: John Benjamins.  
Chambers, J. K. (1995). Sociolinguistic Theory. Oxford: Blackwell.    
Chomsky, Noam & Morris Halle (1968). The Sound Pattern of English. New York: Harper and Row.  
Clements, George N. (2003). ‘Feature economy in sound systems’, Phonology 20: 287–333.  
Clements, George N. (2009). ‘The role of features in speech sound inventories.’ In: Eric Raimy and Charles Cairns (eds.) Contemporary Views on Architecture and Representations in Phonological Theory. Cambridge, MA: MIT Press.  
Di Paolo, Marianna (1988). ‘Pronunciation and categorization in sound change’, in K. Ferrara et al. (eds.), Linguistic Change and Contact: NWAV XVI. Austin: Dept. of Linguistics, University of Texas, 84–92.    
Di Paolo, Marianna & Alice Faber (1990). ‘Phonation differences and the phonetic content of the tense‐lax contrast in Utah English’, Language Variation and Change 2: 155–204.  
Dosse, F. (1991). Histoire du structuralisme. Paris: Editions La Découverte.  
Dresher, B. Elan (1999). ‘Ferdinand, we hardly knew you.’ Glot International 4/6, 9. Available at https://twpl.library.utoronto.ca/index.php/twpl/article/view/13960  
Dresher, B. Elan (2009). The Contrastive Hierarchy in Phonology. Cambridge: Cambridge University Press.  
Durand, Jacques (2005). ‘Tense/lax, the vowel system of English and phonological theory.’ In: Carr, Philip, Jacques Durand & Colin Ewen (eds.). Headhood, Elements, Specification and Contrastivity. Amsterdam: John Benjamins.  
Fischer-­‐Jørgensen,   Eli   (1975).  Trends  in  Phonological  Theory.   Copenhagen:   Akademisk  
Forlag.  
Flemming,   Edward   (1995).   Auditory   Representations   in   Phonology.   PhD,   UCLA,   1995;  
published  (2002)  New  York:  Garland.  
Goldsmith,  John  (2008).  ‘Generative  phonology  in  the  late  1940s’,  Phonology  25:  37–59.  
Goldsmith,   John   &   Bernard   Laks   (forthcoming)   ‘Generative   phonology:   its   origins,   its  
principles,  and  its  successors’.  In  Waugh,  Linda,  John  E.  Joseph  &  Monique  Monville-­‐
Burston   (eds.)   The   Cambridge   History   of   Linguistics.   Cambridge:   Cambridge  
University  Press.  
Groot,  A.J.  de  (1931).  ‘Phonologie  und  Phonetik  als  Funktionswissenschaften’.  Travaux  
du  Cercle  Linguistique  de  Prague  4:  116–47.  
Hall,   Daniel   Currie   (2011).   ‘Phonological   contrast   and   its   phonetic   enhancement:  
dispersedness  without  dispersion’.  Phonology  28:  1–54.  
Halle,  Morris  (1959).  The  Sound  Pattern  of  Russian.  The  Hague:  Mouton.  
Harris,  John  (1994).  English  Sound  Structure.  Oxford:  Blackwell.  
Hockett,   Charles   F.   (1955)   A   Manual   of   Phonology.   Indiana   University   Publications   in  
Anthropology  and  Linguistics,  Memoir  11  of  the  International  Journal  of  American  
Linguistics.  Baltimore:  Waverly  Press.    
Hoenigswald,   Henry   (1960).  Language   Change   and   Linguistic   Reconstruction.   Chicago:  
University  of  Chicago  Press.  
Honeybone,   Patrick   (2010)   ‘How   symmetrical   are   English   vowels?’  Yazyk   i   rechevaya  
deyatel'nost'  (Language  and  Language  Behavior).  Journal  of  the  Linguistic  Society  of  
St.  Petersburg  9  (issue  dated  2006):  33–63.  
Iverson,   Gregory   &   Joseph   Salmons   (2005).   ‘Filling   the   gap:   English   tense   vowel   plus final  /š/’.  Journal  of  English  Linguistics  33:  207–21.  
Iverson,  Gregory  &  Joseph  Salmons  (2007).  ‘Domains  and  directionality  in  the  evolution  
of  German  final  fortition’.  Phonology  24:  121–45.  
Iverson,   Gregory   K.   &   Joseph   C.   Salmons   (2011).   ‘Final   devoicing   and   final   laryngeal  
neutralization’.  The  Blackwell  Companion  to  Phonology.  van  Oostendorp,  Marc,  Colin  
J.   Ewen,   Elizabeth   Hume   &   Keren   Rice   (eds).   Blackwell   Publishing.   Blackwell  
Reference  Online.  
Iverson,   Gregory   K.   &   Joseph   Salmons   (2012).   ‘Parasitic   rule   loss   in   Norse   umlaut’.  
Journal  of  Germanic  Linguistics  24:  101–31.  
Jackson,   Leonard   (1991)   The   Poverty   of   Structuralism:   Literature   and   Structuralist  
Theory.  London:  Longman.  
Jakobson,  Roman  (1929).  ‘Remarques  sur  l’évolution  phonologique  du  russe  comparée  
à  celle  des  autres  langues  slaves’,  Travaux  du  Cercle  Linguistique  de  Prague  2.  
Jakobson,   Roman   (1931).   ‘Prinzipien   der   historischen   Phonologie’,   Travaux   du   Cercle  
Linguistique  de  Prague  4:  247–67.  
Jakobson,   Roman   (1941).  Kindersprache,  Aphasie  und  allgemeine  Lautgesetze.   Uppsala:  
Uppsala  Universitets  Arsskrift.  
Jakobson,  Roman,  Fant,  Gunnar  &  Halle,  Morris  (1952).  Preliminaries  to  Speech  Analysis.  
Cambridge,  MA:  MIT.  
Kaye,   J.,   Lowenstamm,   J.   &   Vergnaud,   J.-­‐R.   (1985).   ‘The   internal   structure   of  
phonological   representations:   a   theory   of   charm   and   government’.   Phonology  
Yearbook  2:  305–28.  
Kaye,   J.,   Lowenstamm,   J.   &   Vergnaud,   J.-­‐R.   (1990).   ‘Constituent   structure   and  
government  in  phonology’.  Phonology,  7:  193–231.  
Kharlamov,  Viktor  (2012).  Incomplete  neutralization  and  task  effects  in  experimentally-­‐
elicited  speech:  evidence  from  the  production  and  perception  of  word-­‐final  devoicing  
in  Russian.  Ph.D.  dissertation,  University  of  Ottawa.  
Kiparsky,   Paul   (2006).   ‘The   amphichronic   program   vs.   evolutionary   phonology’,  
Theoretical  Linguistics  32:  217–36.  
Kiparsky,   Paul   (2014)   ‘New   perspectives   in   historical   linguistics’   In:   Claire   Bowern   &  
Bethwyn   Evans   (eds.)   The   Routledge   Handbook   of   Historical   Linguistics.   London:  
Routledge,  64-­‐102.    
Kruszewski,  Mikołaj  (1881).  Ueber   die   Lautabwechslung.  
Kazan:  Universitätsbuchdruckerei.   Translated   as:   Austerlitz,   Robert   (1995).   ‘On   sound  
alternation’   in   Koerner,   Konrad   (ed.)   Writings   in   general   linguistics.   Amsterdam:  
John  Benjamins,  3–34.  
Labov,  William  (1972).  Sociolinguistic  Patterns.  Philadelphia:  University  of  Pennsylvania  
Press.  
Labov,   William   (1994).  Principles   of   Linguistic   Change,   vol.   I:  Internal   factors.   Oxford:  
Blackwell.    
Lindblom,  Bjorn  &  Ian  Maddieson  (1988).  ‘Phonetic  universals  in  consonant  systems’.  
In:   Larry   Hyman   &   C.   Li   (eds.)   Language,   Speech,   and   Mind.   London:   Routledge  
Kegan  and  Paul.  
Maddieson,  Ian  (1984).  Patterns  of  Sounds.  Cambridge:  Cambridge  University  Press.    
Martinet,  André  (1955).  Économie  des  changements  phonétiques.  Bern:  A.  Francke.    
Mielke,  Jeff  (2009).  ‘Segment  inventories’,  Language  and  Linguistics  Compass  3:  700–18.  
Minkova,   Donka   (2011).   ‘Phonemically   contrastive   fricatives   in   Old   English?’   English  
Language  and  Linguistics  15:  31–59.  
Morpurgo   Davies,   Anna   (1997).   History   of   Linguistics.   Vol.   4:   Nineteenth-­‐Century  
Linguistics.  London:  Longman.  
Ní  Chiosáin,  Máire  &  Jaye  Padget  (2010).  ‘Contrast,  comparison  sets,  and  the  perceptual  
space’.   In:   Steve   Parker   (ed.).  Phonological   Argumentation:   Essays   of   evidence   and  
motivation.  London:  Equinox.  
Ohala,   John   J.   (1980).   Introduction   to   the   symposium   on   phonetic   universals   in  
phonological   systems   and   their   explanation.   Proceedings   of   the   9th   International  
Congress   of   Phonetic   Sciences.   Vol.   3.   Copenhagen:   University   of   Copenhagen,  
Institute  of  Phonetics,  180–5.  
Percival,   W.   Keith   (2011).   ‘Roman   Jakobson   and   the   birth   of   linguistic   structuralism’,  
Sign  Systems  Studies  39:  236–62.  
Purnell,  Thomas  (2008).  ‘Pre-­‐velar  raising  and  phonetic  conditioning:  Role  of  labial  and  
anterior  tongue  gestures’.  American  Speech  83:  373–402.  
Purnell,  Thomas,  Eric  Raimy  &  Joseph  Salmons  (Forthcoming).  Modularity  in  Phonology.  
Cambridge:  Cambridge  University  Press.    
Salmons,  Joseph  (2010).  ‘Segmental  phonological  change’.  The  Continuum  Companion  to  
Historical  Linguistics,  ed.  by  Vit  Bubenik  &  Silvia  Luraghi,  89–105.  London  and  New  
York:  Continuum.    
Salmons,  Joseph,  Robert  Fox  &  Ewa  Jacewicz  (2012).  Prosodic  skewing  of  input  and  the  
initiation   of   cross-­‐generational   sound   change.   In   The   Initiation   of   Sound   Change:  
Perception,   Production,   and   Social   Factors,   ed.   by   Maria-­‐Josep   Solé   &   Daniel  
Recasens,  167–84.  Amsterdam:  John  Benjamins.    
Saussure,   Ferdinand   de   (1916).   Cours   de   linguistique   générale.   Lausanne   and   Paris:  
Payot.  
Schane,  Sanford  (1984).  ‘The  fundamentals  of  Particle  Phonology’  Phonology  Yearbook  
1:  129–55.  
Schane,  Sanford  (2005).  ‘The  aperture  particle  |a|:  its  role  and  functions.’  In:  Carr,  Philip,
Jacques   Durand   &   Colin   Ewen   (eds.).   Headhood,   Elements,   Specification   and  
Contrastivity.  Amsterdam:  John  Benjamins.  
Scheer,  Tobias  (2011).  ‘Aspects  of  the  development  of  generative  phonology’.  In:  Bert  
Botma,   Nancy   C.   Kula   &   Kuniya   Nasukawa   (eds.)   The   Continuum   Companion   to  
Phonology.  New  York:  Continuum.  397–446.  
Sievers,  Eduard  (1881).  Grundzüge  der  Phonetik.  (1st  edn.,  1876.)  Leipzig:  Breitkopf  and  
Härtel.    
Sóskuthy,  Marton  (2013).  Phonetic  Biases  and  Systemic  Effects  in  the  Actuation  of  Sound  
Change.  PhD,  University  of  Edinburgh.  
Stockwell,  Robert  (1978).  ‘Perseverance  in  the  English  vowel  shift’.  Recent  Developments  
in  Historical  Phonology,  ed.  by  Jacek  Fisiak,  337–48.  The  Hague:  Mouton.  
Sweet,  Henry  (1877)  A  Handbook  of  Phonetics.  Oxford:  Clarendon  Press.  
Trask,   R.   L.   (2000.)   Dictionary   of   Historical   and   Comparative   Linguistics.   Edinburgh:  
Edinburgh  University  Press.    
Trubetzkoy,  N.  S.  (1939).  Grundzüge  der  Phonologie.  Christiane  Baltaxe,  trans.  Principles  
of  Phonology,  Berkeley:  University  of  California  Press,  1969.  
Vaux,   Bert   &   Bridget   Samuels   (2006).  Explaining  Vowel  Systems:  Dispersion  Theory  vs.  
Natural  Selection.  http://cambridge.academia.edu/BertVaux/Papers.  


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét