Thứ Năm, 3 tháng 8, 2017

Những con phố lỡ thì



Những con phố lỡ thì

Hà Lập Nhân

đưa nàng/chàng dọc theo con đường hoa sữa gây hen
nắng tắt dài vệt bằng lăng ngằn ngặt tím mấy cành la bới tung lọn tóc
hun hút sao đen đêm tháng sáu không trăng phân phất màu khăn voan cũ
lưa thưa vài món lộc vừng cuối xuân ngô nghê quẫy gió
rẽ sang ngả đường tơ hơ rễ sấu lấm tấm vàng rắc mỏi tháng ba
vài đám cau già nồng nỗng trời trồng vườn chéo trổ hoa
quặt qua hè rộng phượng hồng sặc mùi mắm tôm người yêu nước ném
đưa nàng/chàng về góc phố có căn gác nhỏ cửa sổ màu xanh
cằm bạnh mắt nàng/chàng bềnh bệch nhìn ngang
im lặng đắn đo toan tính mơ màng trắng dã
chân cọng sen gối to háng rộng răng thưa tóc lơ thơ loe hoe màu rạ
năm năm tiễn tiễn đưa đưa hẹn hẹn hò hò tím bầm trang giấy kẻ li
giọng ngằn ngặt không/mắt biền biệt có làm nàng/chàng bối rối
bỗng từng cơn dương cầm xầm xập fur alice
hòa âm òng ọc lợn chọc tiết làm thịt cho kịp phiên chợ sáng
ngập tràn ký ức những kẻ lông bông những đứa dở người
có kẻ kính cận lẩm bẩm cười cười
có kẻ công chức khoàng khoạc ho ho chém tay nói nói
có kẻ thi sỹ ợ ợ làm thơ lang thang tháng rộng ngày dài
có kẻ triết học đạo diễn nghệ sỹ lãng nhân chính trị
có kẻ theo nghiệp sơn tràng tìm vàng tróc mòn đá núi
có kẻ bôi bôi trát trát vẽ vẽ vời vời
có kẻ đào đào bới bới dưới bóng tổ tiên cổ xưa cùi cụi
có kẻ lận đận săn tìm vận may góc bể chân trời
những phố những phố những phố xưa vun vén mộng dài
những phố những phố những phố xưa mài vẹt gót giày
những phố những phố những phố xưa gặm dở cuộc đời
những phố những phố những phố xưa ký ức sóng soài

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét