Powered By Blogger

Chủ Nhật, 29 tháng 10, 2017

Phóng đãng



Phóng đãng

Ezra Pound (1885-1972)

Ta ngợi ca tình yêu và lạc thú,
Còn nữa đâu để mà đáng có.

Cho dù đời muôn nẻo lang thang,
Nào còn hơn để mà đáng sống.

Trằng nếm trải ngọt ngào,
Mặc dù
cánh hồng úa héo buồn đau,

Còn hơn nơi kia xứ Hung Gia Lợi
Nghiệp lớn cùng người lạnh lẽo trôi theo.

(Hà Lập Nhân dịch từ nguyên bản tiếng Anh )



Immorality

Ezra Pound (1885-1972)

Sing we for love and idleness,
Naught else is worth the having.

Though I have been in many a land,
There is naught else in living.

And I would rather have my sweet,
Though rose-leaves die of grieving,

Than do high deeds in Hungary
To pass all men's believing.




Trên sân ga




Trên sân ga


Ezra Pound (1885-1972)


Bao khuôn mặt hiện hình trong đám đông kia
Những cánh hồng trên nhánh huyền ẩm ướt

(Hà Lập Nhân dịch từ nguyên bản tiếng Anh )


In a Station of the Metro

Ezra Pound (1885-1972)


The apparition of these faces in the crowd;
Petals on a wet, black bough.

Cô bé



Cô bé

Ezra Pound (1885 - 1972)

Đón cây
Nhựa trào ấm tay
Xum xuê ngực gầy
Tỏa đầy
Những búp lá cành lay
Cây em
Rêu em
Em chùm chùm bông tím gió vờn
Cô bé cao vời
Mê hoặc thế gian

(Hà Lập Nhân dịch từ nguyên bản tiếng Anh )



A Girl

Ezra Pound (1885 - 1972)

The tree has entered my hands,
The sap has ascended my arms,
The tree has grown in my breast-
Downward,
The branches grow out of me, like arms.
Tree you are,
Moss you are,
You are violets with wind above them.
A child - so high - you are,
And all this is folly to the world.



Thứ Bảy, 28 tháng 10, 2017

Tràng hời



Tràng hời

von Georg Trakl [1887-1914]*

Rũ lịm những cánh đại bàng
Xao xác thâu đêm cơn lốc giá băng
Vĩnh viễn phủ mờ
Hào quang một thuở
Lởm chởm vỉa ngầm
Tả tơi xác tím
Vọng những tràng hời
Trùm trên biển vắng.
Bóng Sơ u sầu
Vời trông thuyền lắng  
Chìm dưới sao trời
Mặt đêm câm lặng.

 

[Hà Lập Nhân dịch từ tiếng Đức]

(Georg Trakl - Ngôn ngữ của thinh lặng tiên tri một tương lai u ám)
 

 

Klage


von Georg Trakl [1887-1914]*

Schlaf und Tod, die düstern Adler
Umrauschen nachtlang dieses Haupt:
Des Menschen goldnes Bildnis
Verschlänge die eisige Woge
Der Ewigkeit. An schaurigen Riffen
Zerschellt der purpurne Leib
Und es klagt die dunkle Stimme
Über dem Meer.
Schwester stürmischer Schwermut
Sieh ein ängstlicher Kahn versinkt
Unter Sternen,
Dem schweigenden Antlitz der Nacht.