Martin Heidegger
Người đọc: Hà Hữu Nga
Phần Thứ hai: Vấn đề Cơ sở
§1. Siêu việt của Dasein
c) Tự do và Thế giới
[Tr.185] Nhưng giờ đây, những câu hỏi hóc búa lại bắt đầu! Mối liên hệ nội tại giữa tự do của Dasein, hiện-hữu-trong-thế-giới, và đặc tính cơ bản của thế giới, cái mục đích vì-lợi-ích-của là gì? Chúng ta hãy bắt đầu với vấn đề cuối cùng. Trong phần trình bày trước đây, nó dường như chỉ là một sự xác định hình thức. Có thể nói, Dasein tồn tại vì một mục đích nào đó, và giờ đây chúng ta vẫn cần phải xác định vì-lợi-ích-của-nào mà Dasein tồn tại, theo khuôn khổ nội dung của nó. Ở đây dường như chúng ta có một câu hỏi mang tính quyết định. Nhưng cũng chỉ là dường như thôi. Bởi vì câu hỏi này còn mơ hồ. Tự thân, dường như nó đi thẳng đến toàn bộ vấn đề, nhưng câu hỏi lại còn quá sớm. Giả định rằng bằng cách nào đó nó có thể được quyết định một cách khách quan, trong khi, xét cho cùng, ý nghĩa của chính câu hỏi, trong mỗi trường hợp, là chỉ có người đặt câu hỏi mới có thể đặt câu hỏi theo đúng nghĩa của nó và trả lời nó. Nhưng nếu đúng như vậy, thì chúng ta phải chỉ ra tại sao lại như vậy. Nói cách khác, từ siêu hình học của Dasein cần phải làm rõ tại sao, phù hợp với bản chất hữu thể của nó, Dasein phải tự hỏi và trả lời liên quan đến mục đích cuối cùng, tại sao tìm kiếm một lời dáp khách quan lại là sai lầm hoặc hiểu sai về tồn tại của con người nói chung.
Ngược lại với chân lý về những sự vật vẫn tồn tại, chân lý về cái gì tồn tại là [tr.186] chân lý cho cái vốn tồn tại đó. Chân lý ấy chỉ bao gồm việc là chân với tư cách đang tồn tại. Và việc đặt câu hỏi cũng phải được hiểu theo cách tương ứng, không phải là một cuộc khảo sát-về mà là một cách đặt câu hỏi-cho, trong đó tình huống của kẻ đặt câu hỏi được bao gồm trong câu hỏi. Trước khi vội vàng đưa ra lời đáp cho câu hỏi về mục đích cuối cùng của con người - một câu trả lời mà về bản chất sẽ là không có câu trả lời nào cả - trước khi chúng ta cố gắng điền vào nội dung của cái hình thức tự thân vì lợi-ích-của, trước tiên chúng ta phải xem xét kỹ hơn chính cái vì-lợi-ích-của này, để tránh một cách hiểu không đầy đủ về cái vì-lợi-ích-của như là cấu phần của vị thế-thế giới. Sự tồn tại của Dasein được xác định bởi cái vì-lợi-ích-của. Auszeichnende đặc điểm nổi bật xác định của Dasein là nó quan tâm đến cái hữu thể này, trong hiện hữu của nó, theo một cách cụ thể. Dasein tồn tại vì lợi ích Hữu thể của Dasein và năng-lực-vì-hữu-thể của nó. Nhưng, người ta có thể lập tức phản đối, ở đây chúng ta vừa đưa ra một sự xác định về nội dung của cái vì-lợi-ích-của, và chúng ta đã xác định được mục đích cuối cùng mang tính phiến diện ở mức độ cao nhất; đó là chủ nghĩa vị kỷ cực đoan, ảo tưởng rõ ràng nhất khi khẳng định rằng tất cả mọi hiện hữu, bao gồm cả tự nhiên, văn hóa và bất cứ thứ gì khác, chỉ tồn tại trong mỗi trường hợp vì cá nhân con người và những mục tiêu vị kỷ của hắn. Trên thực tế, nếu đây là ý nghĩa của luận điểm về Hữu thể luận của Dasein, thì quả thực đó là sự điên rồ. Nhưng vẫn không thể giải thích được tại sao lại cần có một phân tích về Dasein để khẳng định điều vô lý đến mức thái quá như vậy. Mặt khác, cuối cùng, Kant đã nói rằng con người tồn tại như một mục đích tự thân.
Nhưng mọi thứ cuối cùng không đơn giản như vậy nếu tuyên bố về bản chất, “Bản chất của Dasein là quan tâm đến Hữu thể của chính nó,” xuất hiện trong siêu hình học về Dasein. Trong trường hợp đó, sẽ hoàn toàn thừa thãi nếu người ta sửa lại tuyên bố bằng cách chỉ ra nhiều người đã hy sinh bản thân vì kẻ khác và chết trong tình bạn và tính cộng đồng với kẻ khác. Việc sửa lại tuyên bố theo cách này là thừa thãi, bởi vì sự sửa chữa như vậy sẽ sửa chữa điều gì đó không thể sửa chữa. Bởi vì tuyên bố đã nêu ở trên hoàn toàn không phải là một khẳng định ontic thực hữu luận cho rằng tất cả con người tồn tại trên thực tế đều sử dụng hoặc thậm chí nên sử dụng tất cả những gì xung quanh họ chỉ vì những mục đích ích kỷ riêng của họ. Tuyên bố Hữu thể luận, “Bản chất của Dasein là hữu thể của chính nó nằm ở việc vì-lợi-ích-của của nó,” không loại trừ việc con người thực sự quan tâm đến hữu thể của người khác; hơn nữa, tuyên bố Hữu thể luận này cung cấp cơ sở siêu hình cho cái khả tính vì bất cứ điều gì giống như Dasein có thể tồn tại cùng với những kẻ khác, vì họ và thông qua họ. Nói cách khác, nếu tuyên bố [tr.187] “Bản chất của Dasein là trong hữu thể của nó, nó quan tâm đến chính hữu thể này,” được đặt ở đầu một phân tích Hữu thể luận về Dasein và có liên hệ trực tiếp với tuyên bố về siêu việt, thì ngay cả một phương pháp luận sơ đẳng nhất cũng cần phải đặt câu hỏi liệu tuyên bố Hữu thể luận về bản chất này có hoặc có thể trình hiện một xác quyết thực hữu từ một thế giới quan rao giảng cái gọi là chủ nghĩa vị kỷ cá nhân hay không.
Tuyên bố này, và tất cả những tuyên bố liên quan đến nó, không đề cập đến chủ nghĩa vị kỷ hiện sinh, đạo đức, mà đúng hơn là đề cập đến mô tả Hữu thể luận-siêu hình về Egoitat tính vị kỷ của Dasein theo đúng nghĩa. Chỉ vì Dasein chủ yếu được xác định bởi tính vị kỷ nên nó mới có thể tồn tại trên thực tế như một ‘ngươi’ vì và với một Dasein khác. Cái ‘ngươi’ không phải là bản sao ontic thực hữu của một cái tôi thực tế; nhưng một ‘ngươi’ cũng không thể tồn tại theo đúng nghĩa và là chính nó với tư cách ‘ngươi’ đối với một cái tôi khác nếu nó hoàn toàn không phải là Dasein, tức là nếu nó không được đặt nền tảng trên tính vị kỷ. Tính vị kỷ thuộc về sự siêu việt của Dasein là điều kiện siêu hình cho khả tính tồn tại của một ‘ngươi’ có thể tồn tại và cho mối quan hệ ‘Ta-ngươi’ có thể tồn tại. Cái ‘ngươi’ cũng chính là ‘ngươi’ một cách trực tiếp nhất nếu nó không chỉ đơn thuần là một cái tôi khác, mà đúng ra thì ‘tự thân mày là’: Tuy nhiên, bản ngã này chính là sự tự do của nó, và sự tự do này đồng nhất với tính vị kỷ, mà trên cơ sở đó Dasein, trước hết, có thể là vị kỷ hoặc vị tha. Thật vậy, chính việc chúng ta có thể biến mối quan hệ ‘Ta–ngươi’ thành một vấn đề cho thấy rằng chúng ta đang vượt lên trên mỗi cái tôi thực tế và mỗi ‘ngươi’ thực tế, do đó chúng ta nắm bắt mối quan hệ ấy như một mối quan hệ của Dasein nói chung, tức là, chúng ta nắm bắt mối quan hệ trong tính trung lập siêu hình và tính vị kỷ của nó. Tất nhiên, chúng ta thường làm như vậy mà không hề nghi ngờ gì về những tiền đề mà mình coi là hiển nhiên. Cho dù phân tích về các mối quan hệ ‘Ta-ngươi’ có thể phong phú và thú vị đến đâu, thì nó cũng không thể giải quyết vấn đề siêu hình của Dasein, bởi vì nó thậm chí không thể đặt ra được vấn đề. Với cách tiếp cận đầu tiên, việc phân tích như vậy đã giả định, dưới một hình thức nào đó, toàn bộ phân tích về Dasein và liên tục khai thác nó. Ngày nay, vì nhiều lý do khác nhau, vấn đề về mối quan hệ ‘Ta-ngươi’ đang thu hút sự quan tâm lớn đối với các quan-điểm-thế-giới. Có những vấn đề xã hội học, thần học, chính trị, sinh học và đạo đức coi trọng mối quan hệ ‘Ta-ngươi’; tuy nhiên, do đó mà các vấn đề triết học lại bị che khuất.
Ở đây, chúng ta thấy một khó khăn mới đặc trưng cho vấn đề chủ thể tính và cho mọi Hữu thể luận về Dasein. Khó khăn đầu tiên liên quan đến việc tách rời một cách bất hợp thức cái chủ thể khép kín khỏi tất cả các khách thể, quan điểm sai lầm cho rằng cách tiếp cận thiếu tính tiền đề nhất [tr.188] là cách tiếp cận bắt đầu với một chủ thể không có thế giới..Tuy nhiên, giờ đây cái khó khăn mà chúng ta đang xem xét lại liên quan đến quan điểm cho rằng một cách tiếp cận bắt đầu với một chủ thể, mặc dù cuối cùng là một chủ thể siêu việt, lại là một chủ thể luận cá nhân hơn, vị kỷ hơn; và càng biến hữu thể luận về Dasein thành một vấn đề và nhiệm vụ một cách triệt để, thì người ta càng phải chấp nhận chủ nghĩa cá nhân một cách cực đoan – chúng ta hãy sửa lại điều này - chủ nghĩa cá nhân đó dường như càng lấn át, cùng với khó khăn trong việc nắm giữ và duy trì ý hướng hữu thể luận. Nếu chúng ta nói “Dasein trong mỗi trường hợp về bản chất là của tôi”, và nếu nhiệm vụ của chúng ta là định nghĩa đặc trưng này của Dasein về mặt Hữu thể luận, thì điều đó vẫn không có nghĩa là chúng ta nên khảo sát bản chất tự ngã của tôi, với tư cách là cá nhân thực tế này, hoặc của một cá nhân cụ thể nào khác đã cho.
Khách thể khảo sát không phải là bản chất tự ngã của tôi, mà là bản chất của tính của tôi và vị thế tự ngã theo đúng nghĩa. Tương tự, nếu ‘Tôi’ là đối tượng của sự diễn giải hữu thể luận, thì đây lại không phải là cái Tính-tôi cá nhân tự ngã của tôi, mà là cái Tính-tôi trong tính trung lập siêu hình của nó; chúng ta gọi cái Tính-tôi trung lập này là tính vị kỷ: Nhưng ở đây cũng có nguy cơ hiểu lầm. Người ta có thể nói, chẳng phải Tính-ngươi cũng phải trở thành một chủ đề và chẳng lẽ Tính-ngươi không được xem xét cùng với Tính-tôi như là Gleichursprünglich có tầm quan trọng ngang nhau sao? Đây chắc chắn là một vấn đề có thể xảy ra. Nhưng Tính-tôi, như một hiện tượng tương quan với Tính-ngươi, vẫn không phải là tính vị kỷ siêu hình. Ở đây, rõ ràng là thuật ngữ ‘Tôi’ luôn hướng đến sự cô lập cái tự ngã của tôi theo nghĩa tách rời tương ứng khỏi cái ngươi. Ngược lại, Tính-tôi không có nghĩa là cái tôi thực tế được phân biệt với cái ngươi; Đúng hơn, tính vị kỷ có nghĩa là cái Tình-tôi cũng là nền tảng của cái ngươi, điều này ngăn cản việc lý giải về cái ngươi một cách thực tế như một bản ngã khác. Nhưng tại sao ngươi không đơn giản là một bản ngã thứ hai? Bởi vì việc là một bản ngã, trái ngược với việc là một ngươi, hoàn toàn không liên quan đến bản chất của Dasein, tức là, bởi vì một ngươi chỉ là chính nó, xét về tự thân nó, và tương tự đối với cái ‘Tôi’. Do đó, tôi dùng thuật ngữ Selbstheit ngã tính cho cái Tinh-tôi siêu hình, cho tính vị kỷ. Đối với cái ‘tự ngã’, có thể nói về cả cái ‘Tôi’ và cái ‘ngươi’ như nhau: ‘Tôi-tự thân’, ‘ngươi-tự thân’, nhưng không phải ‘ngươi-Tôi’.
Vị thế tự ngã thuần túy, được hiểu là tính trung lập siêu hình của Dasein, đồng thời thể hiện sự cô lập siêu hình của Dasein trong Hữu thể luận, một sự cô lập không bao giờ được nhầm lẫn với sự phóng đại vị kỷ-độc tôn về cá nhân tính của chính mình. Tuy nhiên, trước đó chúng ta đã gợi ý (§ 10, mục 11) về cách thức mà cá nhân tính nhất thiết phải có chức năng cam kết. Bởi vì vị thế tự ngã là đặc tính cơ bản của tồn tại, nhưng tồn tại lại có nghĩa là, trong mỗi trường hợp, một năng-lực-tồn-tại, một trong những khả tính tồn tại phải phục vụ [tr.189] cho bộc lộ cụ thể về vị thế tự ngã Hữu thể luận, và vì lý do này, phương pháp sử dụng mô hình cực đoan đã được lựa chọn (xem Hữu thể và Thời gian §64). Tôi cũng không tin rằng vấn đề này và nhiệm vụ vốn có của nó sẽ được nhanh chóng lý giải hoặc nó sẽ phải được số đông hiểu rõ. Ngày nay những gì Hegel nói trong Lời tựa cho tác phẩm Hiện tượng học của ông thậm chí còn chính xác hơn so với thời của ông: “Không hề dễ chịu khi chứng kiến sự ngu dốt, và sự thô thiển không hình thức hay thẩm mỹ, không thể tập trung suy nghĩ vào một mệnh đề trừu tượng duy nhất, huống chi là một chuỗi mệnh đề liên kết, lúc thì tự nhận là tự do tư tưởng và khoan dung, lúc khác thậm chí còn tự nhận là thiên tài.”11
Tồn tại vì chính nó là một sự xác định thiết yếu về Hữu thể của cái hiện hữu mà chúng ta gọi là Dasein. Cái cấu thành, mà chúng ta sẽ gọi tắt là ‘vì-lợi-ích-của’ này, cung cấp khả tính nội tại cho Hữu thể này là chính nó, tức là, cho cái vị thế tự ngã thuộc về Hữu thể của nó. Tồn tại bằng phương thức của một tự ngã có nghĩa là về cơ bản là hướng về chính mình. Hiện hữu hướng về chính mình cấu thành nên Hữu thể của Dasein và không phải là một cái gì đó giống như một năng lực bổ sung để quan sát bản thân vượt lên trên sự tồn tại đơn thuần. Tồn tại chính xác là thứ hữu thể hướng về chính mình này, chỉ có điều cái hữu thể hướng về chính mình ấy phải được hiểu trong phạm vi siêu hình đầy đủ của nó và không được giới hạn ở một số hoạt động hay năng lực nào đó hoặc bất kỳ phương thức hiểu biết nào như vậy như tri thức hay tổng giác. Hơn nữa, việc hướng tới bản thân như là một tự ngã lại là tiền đề cho các khả tính khác nhau của các mối quan hệ ontic thực hữu với chính mình. Hơn nữa, chỉ vì Hữu thể này, trong bản chất của nó được định nghĩa bởi vị thế tự ngã nên trong mỗi trường hợp, theo cách thực tế, nó mới có thể hiển nhiên lựa chọn chính mình như một tự ngã. Từ ‘có thể’ ở đây cũng bao gồm cả việc trốn tránh sự lựa chọn. Vậy thì điều gì được hàm ý bởi khả năng dựa trên bản ngã này, khả năng lựa chọn chính mình một cách rõ ràng hoặc trốn tránh sự lựa chọn? Về bản chất, điều gì được lựa chọn đồng thời trong quá trình lựa chọn bản thân một cách rõ ràng này?
Tuy nhiên, đây là nguồn gốc của ‘khả tính’ theo đúng nghĩa. Chỉ thông qua tự do, chỉ một hiện hữu tự do mới có thể, với tư cách là siêu việt, hiểu được Hữu thể - và nó phải làm như vậy để tồn tại theo đúng nghĩa, tức là để ‘ở giữa’ và ‘cùng với’ các hiện hữu. Nhiều lần chúng ta đã đề cập đến cách thức mà tất cả những tuyên bố siêu hình, hữu thể luận này đều dễ bị liên tục hiểu sai, [tr.190] phải được hiểu theo nghĩa ontic thực hữu và hiện sinh. Một lý do chính dẫn đến sự hiểu sai này nằm ở việc không giữ được chân trời siêu hình thích hợp của vấn đề. Và có một nguy cơ đặc biệt của điều này ở giai đoạn trình bày hiện tại của chúng ta. Chúng ta đã nói rằng Dasein tự chọn chính nó. Sau đó, người ta vô tình điền vào từ Dasein quan niệm thông thường về chủ thể cô lập, vị kỷ và sau đó diễn giải việc Dasein tự chọn chính nó như một sự co rút vị kỷ vào bản thân. Theo nghĩa siêu hình đích thực, chính xác là ngược lại. Dasein, và chỉ Dasein với tư cách là Dasein, mới nên tự chọn chính nó (Dasein). Nhiều lần, thậm chí đến mức nhàm chán, chúng ta đã chỉ ra rằng hiện hữu này, với tư cách Dasein, luôn luôn hiện hữu cùng với những hiện hữu khác và luôn luôn hiện hữu cùng với những hiện hữu không cùng bản chất với Dasein. Bằng siêu việt, Dasein siêu việt mọi hiện hữu, chính nó cũng như mọi hiện hữu cùng loại (cùng với Dasein) và mọi hiện hữu không cùng loại với Dasein. Khi tự lựa chọn, Dasein thực sự lựa chọn chính xác hiện-hữu-với của nó cùng những hiện hữu khác và chính xác sự hiện hữu của nó giữa những hiện hữu có đặc trưng khác biệt.
Trong tự lựa chọn rõ ràng, về bản chất có tự cam kết hoàn toàn, không phải đến nơi nó có thể chưa hiện hữu, mà đến nơi và cách thức nó luôn luôn hiện hữu, với tư cách là Dasein, trong chừng mực nó đã tồn tại. Mức độ mà điều này có thể diễn ra trong mỗi trường hợp không phải là vấn đề siêu hình học mà là vấn đề và sự việc của từng cá nhân. Chỉ vì Dasein có thể tự lựa chọn một cách rõ ràng dựa trên vị thế tự ngã của nó nên nó mới có thể cam kết với những hiện hữu khác. Và chỉ bởi vì, khi hướng tới chính nó như vậy, Dasein có thể hiểu bất cứ điều gì giống như một ‘tự ngã’, nên nó mới có thể chú ý đến một ‘tự-ngã-ngươi’. Chỉ bởi vì Dasein, được cấu thành bởi cái ‘vì-lợi-ích-của’, tồn tại trong vị thế tự ngã, nên chỉ vì lý do này mà bất cứ điều gì giống như cộng đồng nhân loại mới có thể tồn tại. Đây là những tuyên bố hiện sinh-bản thể luận cơ bản về bản chất, chứ không phải là những xác quyết đạo đức về thứ bậc tương đối của chủ nghĩa vị kỷ và chủ nghĩa vị tha. Được hình dung theo cách hiện sinh-bản thể luận, hiện tượng lựa chọn bản thân đích thực làm nổi bật, theo cách triệt để nhất, vị thế tự ngã siêu hình của Dasein, và điều này có nghĩa là siêu việt như là vượt lên trên hiện hữu của chính mình, vượt lên trên hiện hữu với tư cách hiện hữu cùng với những kẻ khác, và vượt lên trên các hiện hữu theo nghĩa của tự nhiên và các vật dụng hữu ích. Một lần nữa, ở đây chúng ta đang đề xuất, về mặt phương pháp luận, một mô hình hiện sinh-bản thể luận cực đoan. Lưu ý: Ở Kierkegaard có rất nhiều cuộc thảo luận về việc lựa chọn bản thân và cái cá nhân, và nếu nhiệm vụ của tôi là nói lại một lần nữa những gì Kierkegaard đã nói, thì điều đó sẽ không chỉ là một nỗ lực thừa thãi, mà về bản chất, nó nhất thiết sẽ tụt hậu so với Kierkegaard về mục đích của ông. Mục đích của ông không phải là mục đích của chúng ta, mà khác nhau về nguyên tắc, điều này không ngăn cản chúng ta [tr.191] học hỏi từ ông, nhưng buộc chúng ta phải học hỏi những gì ông mang lại. Nhưng Kierkegaard chưa bao giờ đi sâu vào khía cạnh của vấn đề này, bởi vì nó hoàn toàn không quan trọng đối với ông, và công việc của ông với tư cách là một tác giả có một mục đích cơ bản hoàn toàn khác, đòi hỏi những cách thức và phương tiện khác nhau.
Tuyên bố, “Vì-lợi-ích-riêng thuộc về bản chất của Dasein,” là một tuyên bố Hữu thể luận. Nó khẳng định điều gì đó về cấu thành thiết yếu của Dasein trong tính trung lập siêu hình của nó. Dasein tồn tại vì lợi ích riêng và ở đây, trong cái ‘vì-lợi-ích-của’, nằm nền tảng của khả tính tồn tại, vị kỷ hoặc phi vị kỷ, vì-lợi-ích-riêng-của-tôi. Nhưng ở đây, cũng như nguyên thủy, có cả nền tảng cho một cái vì-lợi-ích-của-kẻ- và vì mọi lý do thực hữu-cho. Là cấu thành nên vị thế tự ngã của Dasein, cái vì-lợi-ích-của có phạm vi phổ quát này. Nói cách khác, đó là điều mà Dasein, với tư cách hành động siêu việt, vươn tới. Trong bối cảnh tìm hiểu về siêu việt, chúng ta bắt đầu với vấn đề về thế giới và, thông qua lĩnh vực ý niệm và cái ἐπέκεινα τῆς οὐσίας epekeina tes ousias vượt ngoài bản chất, đã đối mặt với ‘vì-lợi-ích-của’, như là đặc tính cơ bản của thế giới. Cái ‘vì-lợi-ích-của’ này cần được hiểu là cấu trúc siêu hình của Dasein, tuy nhiên lại không liên quan đến việc một hiện hữu vẫn tồn tại thực tế thiết lập các mục tiêu vị kỷ cụ thể. Cần phải theo đuổi cái ‘vì-lợi-ích-của’ này một cách sắc bén hơn, như là cấu thành siêu hình và cấu trúc cơ bản của thế giới, sao cho đạt được hiểu biết về hiện-hữu-trong-thế-giới với tư cách siêu việt.
Cái vì-lợi-ích-của là thứ nằm trong và vì một ý chí. Nhưng ý chí ở đây không có nghĩa là hành động thực hữu của ý chí, mà đúng hơn là khả tính nội tại của ý chí: tự do. Trong tự do, cái gọi là vì-lợi-ích-của như vậy luôn luôn đã xuất hiện. Sự tự thể hiện của cái gọi là vì-lợi-ích-của nằm trong bản chất của tự do. Không có một cái gì đó giống như vì-lợi-ích-của vẫn tồn tại ở đâu đó, mà tự do chỉ có liên quan đến nó. Thay vào đó, tự do chính là nguồn gốc của cái gọi là vì-lợi-ích-của. Nhưng, một lần nữa, không phải theo cách mà trước tiên có tự do rồi sau đó mới có cái gọi là vì-lợi-ích-của. Thay vào đó, tự do là một với cái gọi là vì-lợi-ích-của. Ở đây việc một thứ được định nghĩa là tự do thực sự tự do đến mức nào, hoặc nó nhận thức được sự tự do của mình đến mức nào không phải là quan trọng. Ở đây không có gì nói về mức độ tự do của nó, hay chỉ là tự do tiềm ẩn, bị ràng buộc hoặc bị mê hoặc bởi kẻ khác hoặc bởi những hiện hữu không thuộc loại Dasein. Chỉ một sinh linh tự do mới có thể không tự do. Ở đây, cần phải loại bỏ khái niệm tự do khỏi quan điểm truyền thống, nơi nhấn mạnh tính tự phát chủ động, sua sponte, trái ngược với một chuỗi hành động máy móc mang tính bắt buộc. Nhưng sáng kiến ‘từ tự thân’ này vẫn không xác định nếu thiếu đi vị thế tự ngã.
[Tr.192] Và điều này có nghĩa là người ta phải đưa sự siêu việt trở lại với tự do; người ta phải tìm kiếm bản chất cơ bản của siêu việt trong tự do. Nói cách khác, thế giới được mô tả chủ yếu bởi cái vì-lợi-ích-của là tổng thể tính nguyên thủy của những gì mà Dasein, với tư cách là tự do, tự cho phép mình hiểu. Tự do tự cho phép mình hiểu; tự do là hiểu biết nguyên thủy, tức là phóng chiếu nguyên thủy của những gì mà chính tự do làm cho khả thể. Bằng phóng chiếu của cái vì-lợi-ích-của theo đúng nghĩa, Dasein tự cho mình cái Bindung quyền cam kết nguyên thủy. Tự do làm cho Dasein, trên nền tảng bản chất của nó, có verbindlich tính ràng buộc với chính nó, hay chính xác hơn, tự cho mình cái khả tính cam kết. Tổng thể tính của cam kết nằm trong cái vì-lợi-ích-của chính là thế giới. Với tư cách là kết quả của cam kết này, Dasein tự cam kết với năng lực hữu thể hướng tới chính nó như có thể hiện hữu với kẻ khác trong khả-năng-tồn-tại giữa những thứ vẫn tồn tại. Vị thế tự ngã là tính trách nhiệm tự do đối với chính mình. Là tự do, Dasein là sự phóng-chiếu-thế-giới. Nhưng hành động phóng chiếu này chỉ được thực hiện theo cách mà Dasein tự giữ mình trong đó và thực hiện điều đó sao cho việc nắm giữ tự do ràng buộc lấy Dasein, tức là, sao cho việc nắm giữ đó đặt Dasein, trong tất cả các chiều kích siêu việt của nó, vào một không gian trống khả thể cho lựa chọn. Bản thân tự do nắm giữ sự ràng buộc ngược lại với chính nó. Thế giới được duy trì trong tự do trái ngược với chính tự do. Thế giới là thành trì tự do của cái vì-lợi-ích-của của Dasein. Do đó, hiện-hữu-trong-thế-giới không gì khác hơn ngoài tự do, tự do không còn được hiểu là tính tự phát mà được định nghĩa bởi sự hình thành bản chất siêu hình của Dasein, mà chúng ta đã mô tả (chắc chắn là vẫn chưa được định nghĩa đầy đủ). Tuy nhiên, thành trì tự do của cái vì-lợi-ích-của với tư cách siêu việt, có đặc tính nhảy vọt qua mọi hiện hữu thực sự và thực tế, như đã được chỉ ra trước đó.
Thế giới, như là tổng thể tính của các khả tính nội tại thiết yếu của Dasein, với tư cách là siêu việt, vượt lên trên tất cả các hiện hữu thực sự. Bất cứ khi nào và bằng bất cứ cách nào chạm trán với chúng, các hiện hữu thực sự luôn tự bộc lộ - chính xác là khi chúng được bộc lộ như là bản chất vốn có của chúng - chỉ như một sự hạn chế, như một hiện thực hóa khả thể của cái khả thể, như là thiếu hụt từ sự dư thừa các khả tính, trong đó Dasein luôn duy trì bản thân như một sự phóng chiếu tự do. Dasein tự nó là dư thừa, tức là được định nghĩa bởi một tính bất mãn nguyên thủy đối với các hiện hữu - cả về phương diện siêu hình học lẫn hiện sinh, trong sự cá thể hóa thực tế. Tính bất mãn nguyên thủy này có thể được nhìn thấy trong một hành vi thực hữu, hiện sinh nhất định. Chỉ trên cơ sở của tính bất mãn mới có thể có bất kỳ sự an phận nào, bất kỳ sự bình yên hay bất mãn hiện sinh nào. Tính bất mãn hiện sinh không nên bị nhầm lẫn với tính bất mãn theo nghĩa siêu hình học. Bản chất của tự do, vượt lên trên mọi hiện hữu cụ thể [tr.193] và thực tế, đặc tính vượt trội của nó, cũng có thể được nhìn thấy một cách đặc biệt trong tuyệt vọng, nơi sự thiếu tự do của chính mình nhấn chìm một Dasein trong tự thân. Tình trạng thiếu tự do hoàn toàn thực tế này tự nó là một minh chứng cơ bản cho siêu việt, bởi vì tuyệt vọng nằm ở tầm nhìn của kẻ tuyệt vọng về bất khả tính của một điều gì đó khả thể. Kẻ như vậy vẫn chứng kiến cái khả thể, chừng nào hắn còn tuyệt vọng về nó.
Việc vượt lên của các hiện hữu thực tại ngẫu nhiên vốn là đặc thù của thế giới theo đúng nghĩa, và do đó, tương ứng với sự siêu việt và tự do, chính là cái ἐπέκεινα epekeina vượt ra ngoài. Nói cách khác, thế giới tự thân nó là vượt lên; các hiện hữu mang đặc tính của Dasein được phân biệt bởi sự vượt lên hoặc Uberschwung elan đà sống; thế giới là sự phản kháng vượt trội tự do của cái vì-lợi-ích-của. Chỉ khi Dasein trong bản chất siêu hình của nó, tự do thể hiện cái vì-lợi-ích-của của chính nó, vượt qua chính nó, thì Dasein mới trở thành, như một sự vươn lên hướng tới cái khả thể, cái cơ hội (từ quan điểm siêu hình) để các hiện hữu xuất hiện như những hiện hữu. Các hiện hữu mang bản chất của Dasein phải tự khai mở với tư cách tự do, nghĩa là, thế giới phải được giữ vững trong sự vươn lên, một hiện hữu phải được cấu thành như là hiện-hữu-trong-thế- giới, với tư cách siêu việt, nếu bản thân hiện hữu đó và các hiện hữu nói chung muốn trở nên minh nhiên theo đúng nghĩa. Do đó, Dasein, khi được nhìn nhận về phương diện siêu hình học như là hiện-hữu-trong-thế-giới này, xét về mặt thực tại, không gì khác hơn là khả tính tồn tại để các hiện hữu có thể bước vào thế giới. Khi, trong vũ trụ của các hiện hữu, một hiện hữu được seiender hiện hữu nhiều hơn trong sự tồn tại của Dasein, tức là Zeitlichkeit sich zeitigt thời tính tự thời gian hóa, chỉ khi đó các hiện hữu mới có cơ hội bước vào thế giới. Hơn nữa, việc bước vào thế giới mang lại khả tính bộc lộ cho các hiện hữu.
Trước khi tiếp tục làm rõ tính siêu việt trong khả tính nội tại của nó, để rồi thấy được tính nguồn cội của bản chất nền tảng trong tính siêu việt, trước tiên chúng ta phải làm cho tính siêu việt dễ hiểu hơn bằng cách mô tả ngắn gọn cuộc bước vào thế giới. Cho đến khi chúng ta đã thành công trong việc làm rõ tính siêu việt, thì còn một điều cần phải được minh định. Thế giới không có nghĩa là các hiện hữu, cũng không phải là các khách thể riêng lẻ hay tổng thể tính các khách thể đứng đối diện với một chủ thể. Bất cứ khi nào người ta muốn diễn đạt tính siêu việt như một mối quan hệ chủ thể-khách thể, đặc biệt là trong trào lưu chủ nghĩa hiện thực triết học, người ta thường đưa ra luận điểm cho rằng chủ thể luôn luôn đã giả định trước ‘thế giới’, và bằng điều đó, người ta muốn nói đến việc chúng là các khách thể. Chúng tôi cho rằng luận điểm này còn xa mới nhìn thấy hiện tượng siêu việt thực sự và càng xa hơn nữa mới nói được điều gì về nó. Điều đó có nghĩa là gì khi nói rằng chủ thể ‘giả định trước’ khách thể [tr.194], ‘giả định trước’ những khách thể này là gì? Không có ý nghĩa khả tri nào để kết nối với tuyên bố này, ngoài thực tế là chúng ta không bao giờ bắt gặp bất kỳ sự giả định trước nào như vậy. Có phải điều đó có nghĩa là ‘chúng ta’ đưa ra giả định trước rằng các đối tượng là gì? Theo một quy định nào đó? Chúng ta có quyền gì để đưa ra giả định đó? Làm thế nào mà chúng ta lại có được giả định đó ngay từ đầu? Nhưng lại chỉ dựa trên giả định về chủ thể bị cô lập. Và liệu những hiện hữu cụ thể đó có tự thể hiện mình như vậy với chúng ta thứ mà chúng ta chỉ cho phép tồn tại vì lòng tốt, như thể là vậy? Không hề có dấu vết của bất kỳ giả định trước nào như vậy. Và chỉ có một điều thích hợp trong tất cả những lời bàn luận về việc giả định ‘thế giới’, giả định các khách thể, đó là cái mà Dasein thực tế tồn tại luôn luôn đã gặp gỡ những sự vật vẫn tồn tại, đã luôn luôn gặp gỡ các hiện hữu từ trước. Nhưng các hiện hữu và sự hiện hữu từ trước của chúng không dựa trên một giả định; cũng không dựa trên một kết nối siêu hình: hã giả định các hiện hữu đang hiện diện và sau đó chúng ta muốn cố gắng tồn tại giữa chúng. Chính sự gặp gỡ với những sự vật vẫn tồn tại mâu thuẫn mạnh mẽ với việc chúng ta đã giả định chúng tồn tại. Ngược lại, nó ngụ ý rằng, với tư cách là những kẻ vẫn tồn tại, chúng ta không cần phải giả định các đối tượng từ trước.
Dù sao đi nữa, các hiện hữu (những sự vật vẫn tồn tại) sẽ không bao giờ được chạm trán nếu chúng không có cơ hội bước vào một thế giới. Do đó, chúng ta đang nói về sự xuất hiện khả thể và ngẫu nhiên của các hiện hữu vào thế giới. Khi nào và bằng cách nào khả tính này được hiện thực hóa? Việc bước vào thế giới không phải là một quá trình của các thực thể vẫn tồn tại, theo nghĩa các hiện hữu trải qua một thay đổi và thông qua thay đổi này mà bước vào thế giới. Việc gia nhập thế giới của the extant thực thể vẫn tồn tại là ‘một điều gì đó’ xảy ra với nó. Gia nhập thế giới mang đặc trưng xảy ra, đặc trưng của lịch sử. Gia nhập thế giới xảy ra khi siêu việt xảy ra, tức là khi Dasein lịch sử tồn tại. Chỉ khi đó thì sự hiện-hữu-trong-thế-giới của Dasein mới tồn tại. Và chỉ khi Dasein tồn tại, thì các sự vật vẫn tồn tại cũng đã gia nhập thế giới, tức là trở nên có tính trần thế. Và chỉ có Dasein, với tư cách đang tồn tại, mới cung cấp cơ hội cho sự gia nhập thế giới. Do đó, Innerweltlichkeit, tính-hiện-hữu-trong-thế-giới không phải là một thuộc tính vẫn tồn tại của chính các sự vật vẫn tồn tại. Các sự vật vẫn tồn tại là những thực thể thuộc loại sự vật vốn vậy, ngay cả khi chúng không trở nên nội tại trong thế giới, ngay cả khi sự đi vào thế giới không xảy ra với chúng và hoàn toàn không có cơ hội cho điều đó. Tính nội tại trong thế giới không thuộc về bản chất của các sự vật hiện hữu như vậy, mà nó chỉ là điều kiện tiên nghiệm, theo nghĩa nguyên thủy, cho khả tính của các sự vật vẫn tồn tại có thể xuất hiện như chúng vốn có. Điều đó có nghĩa là điều kiện để kinh nghiệm và nhận thức của Dasein đang tồn tại như chúng vốn có.
[Tr.195] Gia nhập thế giới và sự xuất hiện của nó không phải là tiền đề để những sự vật vẫn tồn tại trở nên tồn tại đầu tiên và gia nhập cái tự hiện thân với chúng ta như là tính vẫn tồn tại của nó và cái mà chúng ta hiểu theo đúng nghĩa. Thay vào đó, gia nhập-thế giới và sự xuất hiện của nó chỉ là tiền đề để những sự vật vẫn tồn tại tự tuyên bố sự tồn tại của chúng bằng việc chúng không cần sự nhập thế liên quan đến Hữu thể của riêng chúng. Với tư cách hiện-hữu-trong-thế-giới, Dasein siêu vượt, trong mỗi trường hợp đều thực sự cung cấp cho các hiện hữu cơ hội nhập thế, và cung ứng này từ phía Dasein không gì khác ngoài việc siêu vượt. Tuy nhiên, nếu cái Innerweltlichkeit tính-hiện-hữu-trong-thế-giới không phải là một thuộc tính của những sự vật vẫn tồn tại trong thế giới với tư cách kẻ vẫn tồn tại, vậy thì nó thuộc về đâu và nó tự thân tồn tại như thế nào? Rõ ràng nó thuộc về thế giới và chỉ tồn tại cùng với nó; nó chỉ xảy ra chừng nào tình trạng hiện-hữu-trong-thế-giới xảy ra. Thế giới có đó chỉ khi Dasein tồn tại, nhưng thế giới không mang ‘tính chủ thể’ sao? Thực tế là có! Ở thời điểm này, người ta không được phép tái khẳng định khái niệm ‘chủ thể’ mang tính chủ quan luận chung. Thay vào đó, nhiệm vụ là nhận ra rằng hiện-hữu-trong-thế-giới, với tư cách kẻ tồn tại vốn cung cấp cho các sự vật vẫn tồn tại lcon đường nhập thế, làm biến đổi một cách cơ bản khái niệm chủ thể tính và khái niệm cái mang tính chủ thể.
Khi Dasein tồn tại, sự nhập thế cũng đồng thời xảy ra cùng với nó, và nó đã xảy ra theo cách mà các sự vật vẫn tồn tại khi gia nhập vào đó về nguyên tắc không trải qua bất cứ điều gì. Chúng vẫn hoàn toàn không bị chạm tới, đến mức chính nhờ nhập thế mà về phần mình Dasein có thể tiếp cận, gặp gỡ và chạm vào chúng. Nhưng nếu cái nhập vào thế giới mà không trải qua bất cứ điều gì trong quá trình nhập thế, thì bản thân thế giới có phải là hư vô? Thực tế, thế giới là hư vô - nếu ‘hư vô’ có nghĩa: không phải là một hiện hữu theo nghĩa của một cái gì đó vẫn tồn tại; cũng là ‘hư vô’ theo nghĩa của không-vật, không phải là một trong những hiện hữu mà chính Dasein siêu việt theo đúng nghĩa; nhưng Dasein cũng siêu việt chính bản thân nó. Thế giới: một hư vô, không hiện hữu - và vẫn là một cái gì đó; không có gì thuộc về các hiện hữu - mà chỉ có hữu thể. Như vậy, thế giới không phải là hư vô theo nghĩa của ‘nihil negativum’ hư vô phủ định. Thế giới và cuối cùng là hiện-hữu-trong-thế-giới tự thân là loại ‘hư vô’ nào? Ở đây, chúng ta gặp phải câu hỏi về khả tính nội tại của tự thân siêu việt, của hiện-hữu-trong-thế-giới như là sự vươn lên hướng tới một thành trì vượt trội, trong đó Dasein tự nhận biết chính mình trong bản chất siêu hình của nó, để tự ràng buộc một cách nguyên thủy với tư cách tự do trong cuộc tự-lý-giải này. Tôi khẳng định rằng khả tính nội tại của siêu việt chính là thời gian, với tư cách thời tính nguyên thủy!
_______________________________________
(Còn nữa)
Nguồn: Heidegger Martin (1992). The Metaphysical Foundations of Logic. Translated by Michael Heim, Indiana University Press. Bloomington and Indianapolis, First Midland Book Edition 1992.
Notes
11. Werke (Vollst. Ausg. durch e. Verein v. Freunden des Verewigten), volume 2, edited by J. Schulze (Berlin, 1832), p. 54. [Philosophische Bibliotek, volume 114, 6th edition, Hamburg, 1952, edited by J. Hoffmeister, p. 55.]
