Powered By Blogger

Thứ Bảy, 8 tháng 9, 2018

Thơ Dmitri Stepanov




Đêm

Đêm trùm tán phủ dày dương thế.
Lò sưởi hoàng hôn lạnh cóng tàn tro.
Kìa đã lụi, chút ánh chiều vụt biến,
Biển cả mênh mông đồi núi mờ xa...
Ngày náo động nín dần vào ngưng lặng.
Thanh âm nhòa trong tịch mịch rơi.
Đêm
đăm đắm dõi ta từ cao vợi,
Giăng giăng buông trong suốt bàn tay...
Cánh cửa mở toang,
Ta ngóng đợi người về.
từng đợt hoài nghi xô tràn lớp lớp,
Ô, một ngày cuốn trôi trùng trùng xương cốt...
Tỏa ánh trăng ngời cung điện của ta,
Nhưng kẻ lãng du cơn cuồng phong ấy,
Cuồn cuộn ùa về
Tưới đẫm hương hoa
Xua tan mọi tầm phào nhợt nhạt,
Ta lao đầu, như nhao vào dòng nước, 
Đêm mênh mông thăm thẳm vô biên, 
Ơ, tự do kia đã mất đi và tìm lại một lần!
Dương thế say mê những cơn mơ âm nhạc
Dưới
đồng cỏ đầy sao mở đến không cùng. 
Chúng mình đâu cần bất kỳ ngôn từ hay dấu hiệu,  
Khi đã hòa làm một cùng nhau ... 

(Hà Lập Nhân phiên bừa)  

Ночь

Мир окутала пологом ночь.
Пеплом стынет кострище заката.
Отступая, свет пятится прочь,
За моря и за горы куда-то…
Затихает сумятица дня.
В тишине растворяются звуки.
Ночь глядит с высоты на меня,
Простирая прозрачные руки…
Распахнув настежь створки окна,
Я впущу долгожданную гостью.
И отхлынет сомнений волна,
Что за день перемыла все кости…
Свет луны озарит мой чертог,
А бродяга безудержный ветер,
Что ворвется, как буйный поток,
Напоит ароматом соцветий.
Отогнав всё постылое прочь,
Окунусь с головою, как в воду,
В необъятно безбрежную ночь,
Потеряв и найдя вновь свободу!
Околдован мир музыкой снов
Под просторами звездного луга.
Нам не надо ни знаков, ни слов,
Мы и так понимаем друг друга…

Сuộc hẹn

Chiều buông, sương giăng kín,
Trên bầu trời, một
chùm vàng rực rỡ ngàn sao.
Ngất ngây em, ta tợ trúng yêu ma độc dược.
Giờ em là của ta, và ta thuộc về nhau.
Nào hãy tắt đèn đi, thắp một cây nến mới.
Trên chiếc bàn kia rượu đã tràn ly.
Giờ chỉ có hai ta và ta còn có cả chiều
Ta nâng ly:
-
Nào bên nhau mãi!
dốc cạn...
Cả vị ngọt đôi môi cùng hương hoa thoang thoảng
Tay đan những ngón mềm và cặp mắt long lanh…
Nhưng sao vẫn khát khao dường thiếu vắng!
T
a háo hức vì hạnh phúc phút giây dâng hiến!
Nhưng than ôi, đêm hè bỗng vụt qua chốc lát.
Và bình minh
chia lìa lứa đôi bằng ngàn tia lấp lánh.
Nhưng t
a vẫn một niềm kính tín, cuộc hẹn kia sẽ lại quay về!
Cùng với đức tin, ta mạnh mẽ vô bờ...

(Hà Lập Nhân phiên bừa)


Свидание

Вечерняя пора, укрыто всё туманом,
На небе заблестел звёзд золотистый рой.
Я опьянён тобой, как колдовским дурманом.
Сегодня — ты моя, а я всецело твой.
Давай погасим свет, достань-ка лучше свечи.
Бокалы на столе уже полны вина.
Сегодня только мы, и с нами только вечер.
Я поднимаю тост:
— За нас!
И пью до дна…
Вкус нежных губ твоих и аромат цветочный,
Касанья тонких рук и глаз лучистых блик…
Тебя желанней нет, я знаю это точно!
Я всё готов отдать за счастья краткий миг!
Как жаль, но лета ночь, увы не долго длится.
И всполохом зари нас разлучит рассвет.
Но свято верю я, свиданье повторится!
И верой той живу, и крепче её нет…


Vời trông (II)

Đêm trằn trọc mãi không thể ngủ.
Canh lại tàn canh trân trân khung cửa sổ.
Vời trông tựa một cánh chim rực rỡ,
Trăng bồng bềnh bơi trong trời thẳm.
Kìa có kẻ từng hoan hỉ lắm,
Dù chẳng hề tỏ lộ chút k năng.
Liệu có xứng với niềm hân hoan đó,
Để đêm đêm mong ngóng vời trông?
Đến với ta đi vào lúc tàn canh.  
Đã chẳng còn gì để mong chờ gặp gỡ.
Ơ kìa trời trăng vằng vặc con mắt diệu huyền
Soi tỏ linh hồn, hệt như mắt Chúa!
khi thấu những thâm sâu huyễn mộng,
Cùng
thời khắc con tạo kia đang làm phép lạ!
Mi đến cùng cơn mơ từ tăm tối mịt mù,
Bỗng chốc trở thành hiện thực chốn hư vô...
Hệt ngọn lửa kia mi ấm nồng rực sáng,
Mộng tưởng nữ hoàng của ta mầu nhiệm!
Và cây nến
chao trên bàn bóng thẫm!
vật mạnh sóng xoài bên trái...
Chợt loạn vời trông đôi mắt rỡ
Chút lực mọn này đâu đủ thốt nên câu.
Chỉ còn BIẾT canh tàn biệt ly kề cận...
Chỉ còn TIN được tái ngộ một lần!

(Hà Lập Nhân phiên bừa)


Видение

Ночь опять и опять мне не спится.
Час за часом стою у окна.
Наблюдая, как радужной птицей,
Проплывает по небу луна.
Видно, кто-то долго ворожил,
Проявив не дюжее уменье.
Чем я, счастье, это заслужил,
Каждый вечер ожидать виденья?
Ты ко мне приходишь в поздний час.
Встречи ждать уже совсем немного.
А с небес луны волшебный глаз
Прямо в душу зрит, как око Бога!
И постигнув тайные мечты,
Тот же час творцы свершают чудо!
Ты войдешь, как сон из темноты,
Станешь явью вдруг из ни откуда…
Словно пламя ты — ярка и горяча,
Грёз моих волшебных королева!
И качнется на столе свеча!
И кольнет сильней (чем прежде) слева…
Заворожен взглядом ясных глаз
Я не в силах вымолвить ни слова.
ЗНАЮ близок расставанья час…
ВЕРЮ ты ко мне вернешься снова!


Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2018

Thơ Ekaterina Likovskaya



Khẩn cầu

Nhủ ta với, nến ơi, về tình yêu và những nỗi buồn
Chả thiết nữa tiên tri vận số,
Ta mén ra rìa. Mi điền đầy khe kẽ.
Bọn ta ở một mình lẳng lặng. Mình chị, mình em.
Bởi phận người cay đắng chắn ngang
ta nhận ơn trên từ con số ba những nguồn sinh lực.
Những
nguyên tố này trước Ngày Phán quyết
đã hứa với ta giữ gìn chăm bẵm.
Nguồn sinh lực đầu tiên - từ đầu tiên đến với ta,
nguồn sinh lực của cây ngải đắng và lối mòn sơn cước,
nguồn sinh lực của hạt, của cành cây, mớ tóc
hoặc –
mẩu dùi sắc nhọn có thể đâm thủng sáp.
Cái tên Mor là để gọi còn súc vật để hủy hoại-chữa lành.
Sinh lực này – nguồn sức mạnh vô cùng của Đất.
nguyên tố thứ hai làm nền cho những bộ khung sườn,
chúng ta gọi nó là
thể lỏng những giấc mơ,
nơi t
a nói chuyện không chỉ với những kẻ người,
đó là một
nguồn mạch lạ, thế gian phản chiếu.
Sinh lực thứ ba - trong mi. Ngọn lửa Nguyên ,
ấm áp bình
yên - cẩn thận, chớ chạm vào -
gã khổng lồ thuần hóa. Còn ta không buồn biết,
điều gì sẽ xảy ra khi nến
bị kẻ người cắm ngược.
Ah, một
ảo ảnh, một bóng ma, những óc não không thể đánh lừa  
hôm nay, chỉ mình em mới đủ tài giúp được
chỉ có
mình em, chỉ có mình ta. Bọn ta ở một mình lẳng lặng.
Số ba - đã có ta.
Thêm cho ta thứ tư nữa nhé.
Sinh lực thứ tư đó là Thần và Khí,
để hợp thành sức mạnh của cả hai,
để
đưa ta vào một giấc mơ, đ phép thuật ta
tạo
dựng ra thế giới già nua rồi hoàn thiện nó,
đổ đầy năng lượng, cuộc đời, ngọn lửa,
thế rồi, ngợi ca nguyên tố thứ Tư,
ta sẽ mở vào mọi cánh cửa kia, sẽ tan chảy cùng vạn vật,
ta có thể hủy diệt cái vòng luẩn quẩn và bắt đầu ...
Nhưng
muốn vậy nến ơi thực hiện giúp ta đôi chút khẩn cầu:
đưa t
a suốt đến cùng trời, cuối đất
hãy quét băng lòng ta lửa đốt, cả niềm cay đắng in hằn trên mặt,
T
a khao khát tính thâm trầm của nến
muốn thành một ngọn lửa bình yên,
hệt vẻ ngoài trông thật điềm nhiên.
_____________________________________

(Hà Lập Nhân phiên bừa)


Заклинание

Расскажи мне, свеча, про любовь и печаль.
Не гадать-ворожить я желаю сейчас,
я стою на краю. Оплавляешь края.
Мы вдвоём в тишине. Только ты, только я.
Человеческой, горькой судьбе поперёк
свыше дали мне силы в количестве трёх.
Эти элементали до Судного дня
и беречь, и питать обещали меня.
Сила первая — с первого слова со мной,
сила горькой полыни и тропки лесной,
сила прутика, зёрнышка, пряди волос
или — острой иглой протыкаемый воск.
Мор накликать и скот загубить-исцелить.
Эта сила — могучая сила Земли.
И вторая стихия — в основе основ,
назовём её жидкой субстанцией снов,
где веду я беседы не только с людьми,
это — странный родник, отражающий мир.
Сила третья — в тебе. Первозданный Огонь,
теплота и покой — осторожно, не тронь —
укрощённый титан. И я знать не хочу,
что бывает, когда опрокинут свечу.
Ах, видением, тенью мозги не морочь,
только ты мне сегодня способна помочь,
только ты, только я. Мы вдвоём в тишине.
Три — уже у меня.
Дай четвёртую мне.
Та четвёртая сила есть Воздух и Дух,
чтоб связать воедино могущество двух,
чтоб впустить меня в сон, где моё колдовство
сотворит ветхий мир и достроит его,
и наполнит энергией, жизнью, огнём,
и тогда, воздавая хвалы Четырём,
я войду во все двери, растаю во всём,
я смогу разорвать этот круг и начать…
Но для этого — просьбу исполни, свеча:
забери меня всю, до конца, до конца
и сотри нетерпение, горечь с лица,
я хочу научиться твоей тишине
и спокойному пламени,
будто вовне.



Buồn

Chút sáng lịm, buồn len lỏi đến.
Mi sán lại đi, bầu bạn cùng đi
vai tê cứng đêm sâu thức trắng
lạc điệu phím đàn loạn nhịp tơ
giọng lỗ mãng, gầm gào rên rỉ
trí não ấy, lao lực ấy, dù nặng è đâu có vui chi;
và sán lại lối nhìn kẻ kia, bầu bạn với vô tri
sau rùng rùng bão dông hoan hỉ sân si.
Sán khít khịt những gì đã qua, những gì sẽ đến
chẳng mảy may hệ trọng khinh khi 
sán đến những năm cùng tháng tận,
giờ mi vẫn kia nơi mi từng ở, đâu nửa đường bỏ lỡ.
Sán vào câu chữ lạnh băng khi còn chưa kết cục
vào diễn giải, vào các tiên liệt khi còn chưa nứt toác 
vào ngựa; nếu mi thực sự là vua
thì tịch mịch vua cũng chẳng phải vua chỉ giản đơn là cá
tách rời hết thảy, cả tiếng cười mi lẫn tiếng khóc mi  
tịch mịch chẳng hủy tan dẫu nổ tung thành muôn vạn mảnh 
mỗi cái mới trong tường, mỗi cái mới trong tù
cả bốn bức thành, và chiếc khóa kia nhốt kín hồn mi,
hết thảy hữu ích hơn dành cho cuộc sống yên bình,
hết thảy thân quen hơn là hình hài vô thường trôi mãi.
Tìm kiếm nghĩ suy, tìm kiếm khổ đau, tìm kiếm bản chất mi
nhưng chỉ thấy mình là nhân tình vô vọng,
dụ chúng chui vô khao khát sân si,
mình tự vong thân, tự lãng quên chỉ bởi một từ,
bằng các ký tự SMS*, Notepad**, Moleskine***,
vô cùng lạ,
và cũng cùng mới.

Buồn đến như thế nhưng không đi như thế.
Sán buồn vào giới hạn thời gian
ngay cả lúc một bàn tay siết chặt tay mi
lúc rời xa, đến đó một mình mi lặng lẽ
sán lại những mất còn tiêu tan thù hận  
biết bao rã hoại trong những cõi thẳm sâu vẫn chưa hề rữa nát  
sán lại những cuộc đi đời đời kiếp kiếp, đến những kẻ vẫn còn
đời họ hoặc đời mi, nhưng sẽ rời đi, chắc chắn sẽ rời đi.
Đến như vậy, cuộc đời, khi sức kiệt, khi rách nát,
mi đau đáu đời, xót xa, không thể thoát,
và,
cái thành phố kia tràn trong mưa như tràn trong nước mắt,
mi đâu hiểu rằng nỗi buồn là vô ích
không có
cuộc khởi đầu và kết cục; trong khổ đau
tìm đâu ra chiếc giường sinh tử cho mi;
thì kia mi hãy khát khao đi chỉ bởi thế, bởi vì,
đừng nhớ nữa, cũng đừng hình dung là mi không thể.

Chút sáng lịm, thì ngủ đi, hãy ngủ thiếp đi,
trong giấc mơ
tự mình mình gửi,
để
mặc chút sáng phiêu du theo chiếc cầu thang, dọc mái nhà
những đám mây hoang, đẩy chúng xa nhau bằng bàn tay ma quái.
Khi ở kia còn một thứ gì cho đôi mắt khép,
thì mai sau, không phải hôm nay, xin hãy hỏi, về điều này
ở kẻ kia tý chút gần hơn trong giấc mơ mi. Và kẻ ấy tự mình
không thể hiểu,
không tỏ bày và không trải nếm qua.
________________________________

Ghi chú

* SMS (Short Message Service): Dịch vụ tin nhắn ngắn bằng điện thoại di động.
** Notepad là một trình soạn thảo văn bản đơn giản được đi kèm với Microsoft Windows bắt đầu từ phiên bản 1.0 năm 1985.
*** Moleskine sổ tay thông minh

(Hà Lập Nhân phiên bừa)


Печаль

Выключается свет, и приходит печаль.
Ты её применяешь, её примеряешь
к затвердевшим плечам и бессонным ночам,
и неверному тону расстроенных клавиш
чьей-то песней бестактной; гудящей слегка
голове и работе, что в тягость, не в радость;
и ко взгляду чьему-то, и отходнякам
после бурных веселий и яростных праздненств.
К страху перед прошедшим и тем, что грядёт,
и неважно, что: важно, что неотвратимо;
и к тому, что кончается час, день и год,
а ты там, где и был, не пройдя половины.
К замерзающей фразе ещё до конца
полустишия, павшей ещё до обрыва
кобылице; к тому, что ты если и царь,
то безмолвия царь, и не царь, просто рыба,
что оторван от всех, что твой крик и твой смех
тишины не нарушит, хоть рвётся наружу,
каждый новый в стене, каждый новый в тюрьме
и кирпичик, и ключ, замыкающий душу,
всё пригоднее делает мир для житья,
всё привычнее вид проходящего мимо.
Ищет мысль, ищет боль, ищет сущность твоя
и находит себе безнадёжно любимых,
забирает их в фокус протяжной тоски,
забывает себя, забывается словом,
пишет им в смс, ноутпад, молескин,
бесконечно чужим, нескончаемо новым.

Так приходит и так не проходит тоска.
Применяешь её к ограниченным срокам:
Даже если сожмёт твою руку рука
на прощанье, туда — ты пойдёшь одиноким;
и к потерям, которым потерянный счёт
столько тлеет в глубинах, и всё же не сгинет,
и к ушедшим навеки, и к тем, кто ещё
жизнь свою ли, твою, но покинет, покинет.
Так приходит она, измотав, истерзав,
ты ей болен мучительно, неизлечимо,
и, свой город сдавая дождям как слезам,
ты никак не поймёшь, что печаль — беспричинна
и что нет ей начала и цели; у мук
не бывает родильного, смертного ложа;
и тоскуешь ты лишь потому, по тому,
что ни вспомнить, ни даже представить не можешь.

Выключается свет, засыпай, засыпай,
в сновиденье себя от себя отсылая,
пусть блуждает по лестницам, крышам и по
облакам, раздвигая их призрачной дланью.
Оставляй что-то там незакрытым глазам,
и спроси, но потом, не сегодня, об этом
у того, кто чуть ближе во сне. И кто сам
непостижен, невысказан и неизведан.