Powered By Blogger

Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014

Bữa tiệc



Bữa tiệc

William Matthews

Chẳng màng kẻ nào
chưa đến bốn mươi lại biết dán
khít cửa. Mình lên sáu, buồn thế.
Trong bếp Lavada
đang vặt lông
một con gà rúm ró
rồi mổ moi lòng ruột
Lỗ chỗ.
Mình vung đôi cẳng tay tong teo lên cao
đến nỗi tòi mấy đoạn xương   
cười khinh khích. Mười năm nay Lavada
tim nhức còn mình đã sáu mươi năm.
Lavada đen thui ục ịch
cài chiếc lông gà lên tóc
hai đứa quay cuồng nhảy, bắp tay ả 
giần giật bỏng rực thớ thịt. Cùng ngoác cười
tê quai hàm
hệt tu nước rêu lạnh
lốm đốm gỉ sắt
vét tận đáy giếng.

Người dịch: Hà Lập Nhân


The Party

William Matthews

I don't care if nobody
under forty can hang a door
properly. I'm six and I'm bored.
In the kitchen Lavada
is plucking a turkey
who looks crumpled
and turned inside out
He's full of holes.
I throw my skinny arms in the air
as far as my bones will let them go
and giggle. It's ten years to Lavada's heart
attack and sixty to mine.
Black overweight Lavada tucks
a feather in her hair
and we dance, her triceps
wobblillg like charred wattles. We laugh
until our jawbones sting
as if we'd drunk mossy
cold, rust-flecked water
from the bottom of the well.

Thứ Ba, 28 tháng 1, 2014

Thưởng trà với O Welty



THƯỞNG TRÀ VỚI O WELTY

David Starkey

Khối kẻ đinh ninh là sành sỏi vì tỏng lối
dùng đọi sứ thưởng trà mộc mạc thanh tao.
Phòng khách, cửa sổ chộ vịnh phía sau, thoáng đãng
thoảng hương hoa xuân sớm. Mấy môn sinh
Tiến sỹ nài O vài khúc mắc mịt mùng,
O đây đẩy nỏ khứng nổi mấy luận điểm
tối tăm. Rồi ngần ngại, hít làn hương lay ơn,
bày bánh cu đơ lạc [theo lối O Caball].

“Chẳng thà tán róc về những Mệ quá cố:
Virginia, Violeta cùng Vashta
Fontaine. Mỗi Mệ đều đính một chữ “V” trên dải yếm
mải vấn tóc thành búi tó bồng sau ót.
Hơ, kính ái quá, dù mình bẽn lẽn -
MỆ NÀO chả có tên trong SỔ DANH NHÂN”.

Người dịch: Hà Lập Nhân

TEA WITH MS. WELTY

David Starkey

The china is as one thought it would be -
simple, elegant and put to use.
The parlor, bay windows open, is profuse
with late spring flowers' scent. The Ph.D.
students press her on issues of ambiguity,
although she'd said she can't abide abstruse
questions. She breathes the scent of gladiolus,
demurs, serves pie (Ms. Caball's recipe).

"I'd rather talk of people that have gone:
Virginia, Violeta and Vashta
Fontaine. Each wore a 'V' on her sweater
and pulled her hair back in a huge chignon.
Oh, how I loved them, though I was bashful-
THEY were in the Jackson Social Register."

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2014

Cà phê



CÀ PHÊ

Wendy Battin

Bên ly cà phê tơ tưởng hắn.
Kẻ rỏng tai nghe mưa, khứng tạnh
cơn ngủ vùi, nỏ biết mưa
đánh thức. Hắn ngắc ngư
trong bếp, loay hoay, que diêm    
xòe lửa khét đầu ngón tay.
Chút nước trong chiếc siêu óng muội 
réo tiếng chim trong lồng-
kẻ đui thản nhiên lấp liếm
nỗi bời bời. Chút bột màu nâu đất
lắng đáy. Một cốc bùn, hắn hời tách ấy.
Hắn bất chấp lối hời
và đâu cần biết trơ đáy cốc
cà phê chưa, khi nao thật
khi nao lừa.
Bật đài chưa, mứa
thời sự chưa, để còn nghe cách dò
tiêu hóa kém? Hôm nay ta
đâu ở căn phòng đó, biết nói gì.
Cà phê, Cà phê đen. Đầu óc ta sao rồi?
Ly đầu còn tạm ổn, ly thứ hai
Vẫn còn là vũng nước lặng trong hang.
Ly thứ ba khuây khuấy tay ta 
Lìm lịm con vật nhỏ ngủ vùi tháng giá.
Sáng nay có khác gì mọi sáng,
Vẫn cách đánh thức này
khéo nhắc vị ấm nồng ngằn ngặt.
 


Người dịch: Hà Lập Nhân


COFFEE

Wendy Battin

Over coffee I think of him.
He has overheard this rain, or he rains
himself out of sleep, not knowing
what wakes him. He sways
in the kitchen and blinks, one match
flaming past his fingers.
The water in its black kettle
a bird in its covered cage--
a blind where agitation can dissemble
calmly. And the earth-black powder
just ground. A cup of mud, he calls it.
He is careless with his naming
and does not know, even after
coffee, when he tells some truth
and when he lies.
Does he switch on the radio? Does he
turn off the news and listen
instead to the plumbing's
bad digestion? Today I am
not in that room, and cannot say.
Coffee, black coffee. How are my nerves?
The first cup is steady, the second
still as a pond in a cave.
The third begins to stir in my hand,
small mammal at the end of hibernation.
This is a morning like any other,
and here is a way of waking
forewarned into its bitter warmth.

Thứ Tư, 22 tháng 1, 2014

Magdalen dạo chơi



MAGDALEN DẠO CHƠI

Oscar Wilde [1854-1900]

Những vầng mây trắng nhỏ cuồn cuộn bầu trời
Tháng Ba những cánh đồng tít tắp trải hoa vàng rực rỡ,
Chùm thủy tiên vàng lách tách mỗi bước đi, những núm tua thông
Lắc lư xoay nhè nhẹ theo đàn chim hét vụt qua.

Thoảng hương từ đôi cánh những bầy ong dậy sớm,
Mùi cỏ đầm sương, ngai ngái đất nâu vừa cày,
Muôn giọng chim muông hoan ca mừng Xuân ra đời
Thoăn thoắt chuyền cành khe khẽ đung đưa.

Muôn tán lá rừng rộn rã âm thanh Mùa Xuân
Kìa những nụ hồng chúm chím bên chùm mâm xôi
Trên vồng nghệ vàng mặt trăng lửa rung ring
Đung đưa một vòng thạch anh tím biếc

Kìa dãy tiêu huyền bên rặng thông rì rào câu truyện
Khúc khích tiếng cười tung tẩy áo choàng xanh
U ám gốc du già chợt tưng bừng chùm diên vĩ
Rực sắc cầu vồng ánh biếc ngực bồ câu.

Kia bầy chiền chiện xập xòe trên nội cỏ
Bung dứt muôn tơ dệt tổ mỏng khói sương
Loang loáng bên sông kìa ánh chớp lam
Chim trả biếc xé thinh không tên bắn.

Người dịch: Hà Lập Nhân



Ghi chú: Đọc Oscar Wilde, một thi sỹ quá tinh tế, khôn dịch, càng rõ hơn tại sao Irland lại sinh ra những nhà văn nổi tiếng như George Bernard Shaw [1856 – 1950], William Butler Yeats [1865 – 1939], James Augustine Aloysius Joyce [1882 – 1941], Samuel Barclay Beckett [1906 - 1989]. Và hơn thế nữa, trong lòng Wilde hình bóng một người gái bán hoa thánh thiện đến nhường nào, cho dù đó có là người đàn bà của riêng Chúa như Magdalen hay không.


MAGDALEN WALKS

Oscar Wilde [1854-1900]

The little white clouds are racing over the sky,
And the fields are strewn with the gold of the flower of March,
The daffodil breaks under foot, and the tasselled larch
Sways and swings as the thrush goes hurrying by.
 
A delicate odour is borne on the wings of the morning breeze,
The odour of deep wet grass, and of brown new-furrowed earth,
The birds are singing for joy of the Spring’s glad birth,
Hopping from branch to branch on the rocking trees.
 
And all the woods are alive with the murmur and sound of Spring,
And the rose-bud breaks into pink on the climbing briar,
And the crocus-bed is a quivering moon of fire
Girdled round with the belt of an amethyst ring.
 
And the plane to the pine-tree is whispering some tale of love
Till it rustles with laughter and tosses its mantle of green,
And the gloom of the wych-elm’s hollow is lit with the iris sheen
Of the burnished rainbow throat and the silver breast of a dove.
 
See! the lark starts up from his bed in the meadow there,
Breaking the gossamer threads and the nets of dew,
And flashing adown the river, a flame of blue! 
The kingfisher flies like an arrow, and wounds the air.